Được thiết kế cho cả các chuyến du lịch nghỉ ngơi và công tác, Khách sạn Nội Bài tọa lạc tại vị trí lí tưởng ở Sân bay Nội Bài; một trong những khu vực nổi tiếng của thành phố. Từ đây, khách có thể dễ dàng tiếp cận được nét đẹp sống động của thành phố ở mọi góc cạnh. Một số nơi cho bạn khám phá, Sân bay Nội Bài, Hà Nội là một trong những điểm du lịch thích hợp cho khách du lịch. Website: www.khachsannoibai.com
Thursday, 29 May 2014
Hai ô tô cháy dữ dội tại sân bay Nội Bài, lái xe thoát chết trong gang tấc
Hai ô tô cháy dữ dội tại sân bay Nội Bài, lái xe thoát chết trong gang tấc
Gần 13h chiều nay, lực lượng an ninh sân bay Nội Bài phát hiện đám cháy lớn bốc lên từ bãi đỗ xe ô tô trước khu vực nhà ga T1. Vụ cháy không gây thiệt hại về người. Cơ quan chức năng loại bỏ các yếu tố liên quan đến nguy cơ khủng bố.
Nguồn tin của Dân trí cho biết, tại sân đỗ ô tô của hành khách trước nhà ga T1 - Cảng Hàng không Quốc tế Nội Bài, chiếc xe ô tô 4 chỗ mang biển kiểm soát 29A-29390 của hành khách Phan Tất Đạt bất ngờ bốc cháy, lái xe đã may mắn thoát chết vì nhảy được ra khỏi xe kịp thời.
Do chiếc xe cháy với tốc độ rất nhanh nên lửa đã lan sang một xe 4 chỗ khác ở bên cạnh. Tại thời điểm xảy ra vụ cháy, bãi đỗ này đang có hàng trăm xe ô tô.
Lực lượng an ninh sân bay Nội Bài, nhân viên khai thác nhà ga T1, trực ban trưởng đã nhanh chóng dùng những dụng cụ chữa cháy tại chỗ để dập lửa, đồng thời thông tin cho xe cứu hỏa của Cảng hàng không tiếp ứng. Sau 10 phút, xe cứu hỏa đã có mặt tại hiện trường và đã dập tắt hoàn toàn đám cháy trong vài phút.
Chiếc xe cháy dữ dội tại sân bay Nội Bài
Cơ quan công an và Cảng Nội Bài đã phối hợp kiểm tra hiện trường và tìm hiểu sự việc. Nguyên nhân ban đầu được xác định là do thời tiết nắng nóng, xe ô tô bị chập điện nên đã tự bốc cháy.
Theo cơ quan chức năng, vụ cháy không gây thiệt hại về người nhưng 2 xe ô tô bị cháy thì hư hỏng nặng. Những tài sản khác trong cảng và khu vực bãi đỗ cũng không bị ảnh hưởng. Quan sát trực quan cho thấy 2 xe bị cháy đều đã cũ.
Ngay khi xảy ra vụ cháy, các đơn vị chức năng đã nhanh chóng triển khai điều tra và tìm hiểu khả năng có tác động của yếu tố con người dẫn tới vụ cháy, hoạt động dò mìn và ứng phó khẩn nguy cũng được thực hiện nhưng không ghi nhận được những dấu hiệu có liên quan. Vì thế cơ quan chức năng loại bỏ hoàn toàn về nghi vấn khủng bố.
Lửa lan sang gây cháy chiếc xe 4 chỗ đỗ bên cạnh
Trao đổi với PV Dân trí, đại diện Cảng Hàng không Quốc tế Nội Bài cho biết, vụ cháy không làm ảnh hưởng đến hoạt động khai thác của Cảng hàng không, hành khách vẫn đi lại bình thường. Hiện các lực lượng công an và đơn vị chức năng đang phối hợp giải quyết sự việc.
Hiện chưa xác định được chủ của chiếc xe bị vạ lây. Lực lượng chức năng đã thông báo tại Cảng Hàng không Quốc tế Nội Bài nhưng vẫn chưa có hành khách nào xác nhận về chiếc xe. Cơ quan chức năng cho rằng, nhiều khả năng chiếc xe do hành khách gửi lại bãi đỗ xe để đi máy bay.
Theo cơ quan chức năng, chủ xe bị cháy 29A-29390 - anh Phan Tất Đạt, đã ký biên bản cam kết chịu trách nhiệm về các chi phí liên quan tới vụ việc.
Châu Như Quỳnh/ http://dantri.com.vn
Bạn trai chuyên tặng tôi hàng nhái
Bạn trai chuyên tặng tôi hàng nhái
Một lần anh cầu hôn và tặng em chiếc nhẫn, anh bảo đó là vàng trắng với kim cương, trị giá 17 triệu đồng. Tôi đeo được 10 hôm thì bong hết lớp trắng bên ngoài và xem kỹ đó là nhẫn bạc giá khoảng 200 nghìn đồng.
Em 24 tuổi, tốt nghiệp đại học, đang có công việc văn phòng với mức lương ổn định. Cách đây 2 năm tình cờ quen một người bạn ở quán cà phê. Anh hơn em 17 tuổi, nói đang ly thân với vợ. Ban đầu em không có cảm tình gì hết, chỉ nói chuyện như bạn bè bình thường, về sau anh chủ động thăm hỏi và ngỏ lời yêu em rất nhiều.
Qua nhiều lần tiếp xúc em thấy anh cũng thương, quan tâm em và dần dà em có tình cảm, muốn gắn bó với anh nên tính đến chuyện cưới xin. Em là người mạnh mẽ và tự lập từ bé, trong thời gian là sinh viên cũng luôn tự lập, làm thêm để đỡ đần cha mẹ. Yêu một người em không đặt nặng vấn đề tiền bạc, luôn nghĩ 2 người quan trọng nhất là phải hiểu và chân thành với nhau.
Anh nói đang làm việc ở cơ quan nhà nước, gia đình cũng khá giả, nhiều lần mời em tới nhà gặp bố mẹ và con riêng, nhưng cứ gần tới ngày đó anh lại nói bận đi công tác hoặc bố mẹ bận không gặp được. Sự việc tiếp diễn gần một năm rồi.
Một điều nữa khiến em băn khoăn là anh thường xuyên tặng quà cho em, không dịp gì cũng tặng nhưng có điều mỗi khi tặng anh đều nói giá trị của món quà đó rất lớn, đó là hàng hiệu. Có lần anh tặng em đồng hồ, kính mắt và túi Gucci, nói tổng giá trị 15 triệu đồng. Em không nhận vì nói giá trị lớn quá, bảo anh đem trả thì anh nói sắp lấy nhau rồi còn nói vậy làm gì. Về nhà kiểm tra em thấy đó chỉ là hàng nhái loại 3-4 gì đó. Em không nói gì, cũng không dùng, anh có hỏi em nói chưa dùng.
Về sau anh cũng tặng đồ lót, váy và em nói mình không coi trọng tiền bạc, nhưng khi anh tặng đồ thì cũng tôn trọng em, đừng tặng những hàng bình thường mà nói là hàng hiệu, như vậy làm em rất khó chịu. Một lần anh cầu hôn và tặng em chiếc nhẫn nhìn rất đẹp, anh nói đó là vàng trắng với kim cương, trị giá 17 triệu đồng. Em không tin và cũng không nhận, anh dỗi và nói coi thường anh.
Mấy ngày sau làm lành anh đem qua nhà, em nhận nhưng đeo được khoảng 10 hôm thì bong hết lớp trắng bên ngoài và xem kỹ đó là nhẫn bạc giá trị khoảng 200 nghìn đồng. Không lâu sau đó anh lại tặng em Iphone 5, em cũng không dùng, anh cứ hỏi vì sao không dùng hay là không yêu anh? Đến khi em đem điện thoại và sim ra hàng nhờ họ cắt sim thì mới biết đó là Iphone tàu.
Ngoài những chuyện về quà tặng ra còn lại em thấy anh cũng quan tâm và yêu mình. Em băn khoăn không biết lý do tại sao anh luôn tặng hàng giả, hàng fake mà lại nói dối như vậy. Liệu anh có thật lòng với em không? Em chưa bao giờ đề cao vấn đề tiền bạc và cũng không đòi hỏi anh mua quà gì cả, tất cả là do anh tự tặng, khi em không nhận luôn giận dỗi nên đành nhận. Tất cả đồ anh tặng em đều để một chỗ và chưa dùng. Em nên làm gì và anh là người như thế nào? Rất mong anh chị cho em lời khuyên. Em cảm ơn!
Phương
http://vnexpress.net/
Một lần anh cầu hôn và tặng em chiếc nhẫn, anh bảo đó là vàng trắng với kim cương, trị giá 17 triệu đồng. Tôi đeo được 10 hôm thì bong hết lớp trắng bên ngoài và xem kỹ đó là nhẫn bạc giá khoảng 200 nghìn đồng.
Em 24 tuổi, tốt nghiệp đại học, đang có công việc văn phòng với mức lương ổn định. Cách đây 2 năm tình cờ quen một người bạn ở quán cà phê. Anh hơn em 17 tuổi, nói đang ly thân với vợ. Ban đầu em không có cảm tình gì hết, chỉ nói chuyện như bạn bè bình thường, về sau anh chủ động thăm hỏi và ngỏ lời yêu em rất nhiều.
Qua nhiều lần tiếp xúc em thấy anh cũng thương, quan tâm em và dần dà em có tình cảm, muốn gắn bó với anh nên tính đến chuyện cưới xin. Em là người mạnh mẽ và tự lập từ bé, trong thời gian là sinh viên cũng luôn tự lập, làm thêm để đỡ đần cha mẹ. Yêu một người em không đặt nặng vấn đề tiền bạc, luôn nghĩ 2 người quan trọng nhất là phải hiểu và chân thành với nhau.
Anh nói đang làm việc ở cơ quan nhà nước, gia đình cũng khá giả, nhiều lần mời em tới nhà gặp bố mẹ và con riêng, nhưng cứ gần tới ngày đó anh lại nói bận đi công tác hoặc bố mẹ bận không gặp được. Sự việc tiếp diễn gần một năm rồi.
Một điều nữa khiến em băn khoăn là anh thường xuyên tặng quà cho em, không dịp gì cũng tặng nhưng có điều mỗi khi tặng anh đều nói giá trị của món quà đó rất lớn, đó là hàng hiệu. Có lần anh tặng em đồng hồ, kính mắt và túi Gucci, nói tổng giá trị 15 triệu đồng. Em không nhận vì nói giá trị lớn quá, bảo anh đem trả thì anh nói sắp lấy nhau rồi còn nói vậy làm gì. Về nhà kiểm tra em thấy đó chỉ là hàng nhái loại 3-4 gì đó. Em không nói gì, cũng không dùng, anh có hỏi em nói chưa dùng.
Về sau anh cũng tặng đồ lót, váy và em nói mình không coi trọng tiền bạc, nhưng khi anh tặng đồ thì cũng tôn trọng em, đừng tặng những hàng bình thường mà nói là hàng hiệu, như vậy làm em rất khó chịu. Một lần anh cầu hôn và tặng em chiếc nhẫn nhìn rất đẹp, anh nói đó là vàng trắng với kim cương, trị giá 17 triệu đồng. Em không tin và cũng không nhận, anh dỗi và nói coi thường anh.
Mấy ngày sau làm lành anh đem qua nhà, em nhận nhưng đeo được khoảng 10 hôm thì bong hết lớp trắng bên ngoài và xem kỹ đó là nhẫn bạc giá trị khoảng 200 nghìn đồng. Không lâu sau đó anh lại tặng em Iphone 5, em cũng không dùng, anh cứ hỏi vì sao không dùng hay là không yêu anh? Đến khi em đem điện thoại và sim ra hàng nhờ họ cắt sim thì mới biết đó là Iphone tàu.
Ngoài những chuyện về quà tặng ra còn lại em thấy anh cũng quan tâm và yêu mình. Em băn khoăn không biết lý do tại sao anh luôn tặng hàng giả, hàng fake mà lại nói dối như vậy. Liệu anh có thật lòng với em không? Em chưa bao giờ đề cao vấn đề tiền bạc và cũng không đòi hỏi anh mua quà gì cả, tất cả là do anh tự tặng, khi em không nhận luôn giận dỗi nên đành nhận. Tất cả đồ anh tặng em đều để một chỗ và chưa dùng. Em nên làm gì và anh là người như thế nào? Rất mong anh chị cho em lời khuyên. Em cảm ơn!
Phương
http://vnexpress.net/
Stress vì nợ nần khi kinh doanh thua lỗ
Stress vì nợ nần khi kinh doanh thua lỗ
Hai tháng trở lại đây mọi việc bắt đầu xấu đi, hợp đồng em ký đã lỗ nặng, số nợ còn lại bây giờ là khoảng 300 triệu.
Em thuộc thế hệ 9x, tốt nghiệp đại học xong xin được công việc và đi làm ngay. Làm khoảng 3 tháng có cơ hội đến, em xin nghỉ việc và tự đứng ra tạo dựng sự nghiệp riêng cho mình. Thời gian đầu công việc khá tốt, thu nhập ở mức cao và có những thời điểm tạo được công ăn việc làm cho khoảng 50 người.
Hai tháng trở lại đây mọi việc bắt đầu xấu đi, hợp đồng em ký đã lỗ nặng, số nợ còn lại bây giờ là khoảng 300 triệu, nếu như lúc công việc đang ổn thì nó không là vấn đề gì lớn lắm. Giờ em phải tạm ngưng công việc để cắt lỗ, ngồi lại xem xét những quyết định của mình thấy có nhiều sai lầm nhưng cũng không cứu vãn được nữa rồi.
Em tính xin đi làm nhưng với mức lương chỉ khoảng 7 triệu/tháng không biết khi nào có thể trả xong. Em mới ra trường được một năm rưỡi, lương cũng chỉ được ở mức ấy thôi, chưa kể còn ăn uống, chi tiêu... Số nợ ấy em có thể nói với bố mẹ nhưng như vậy bố mẹ sẽ phải cố rất nhiều vì kinh tế gia đình em không phải giàu có gì, vay mượn cũng khó. Bạn bè mới ra trường, chỗ nào vay mượn được em đã làm nhưng cũng không thấm tháp vào đâu cả. Thực sự bây giờ em cảm thấy bế tắc và chán nản lắm, xin hãy chia sẻ cùng em. Chân thành cảm ơn.
Minh
http://vnexpress.net/
Hai tháng trở lại đây mọi việc bắt đầu xấu đi, hợp đồng em ký đã lỗ nặng, số nợ còn lại bây giờ là khoảng 300 triệu.
Em thuộc thế hệ 9x, tốt nghiệp đại học xong xin được công việc và đi làm ngay. Làm khoảng 3 tháng có cơ hội đến, em xin nghỉ việc và tự đứng ra tạo dựng sự nghiệp riêng cho mình. Thời gian đầu công việc khá tốt, thu nhập ở mức cao và có những thời điểm tạo được công ăn việc làm cho khoảng 50 người.
Hai tháng trở lại đây mọi việc bắt đầu xấu đi, hợp đồng em ký đã lỗ nặng, số nợ còn lại bây giờ là khoảng 300 triệu, nếu như lúc công việc đang ổn thì nó không là vấn đề gì lớn lắm. Giờ em phải tạm ngưng công việc để cắt lỗ, ngồi lại xem xét những quyết định của mình thấy có nhiều sai lầm nhưng cũng không cứu vãn được nữa rồi.
Em tính xin đi làm nhưng với mức lương chỉ khoảng 7 triệu/tháng không biết khi nào có thể trả xong. Em mới ra trường được một năm rưỡi, lương cũng chỉ được ở mức ấy thôi, chưa kể còn ăn uống, chi tiêu... Số nợ ấy em có thể nói với bố mẹ nhưng như vậy bố mẹ sẽ phải cố rất nhiều vì kinh tế gia đình em không phải giàu có gì, vay mượn cũng khó. Bạn bè mới ra trường, chỗ nào vay mượn được em đã làm nhưng cũng không thấm tháp vào đâu cả. Thực sự bây giờ em cảm thấy bế tắc và chán nản lắm, xin hãy chia sẻ cùng em. Chân thành cảm ơn.
Minh
http://vnexpress.net/
Chồng chấp nhận ly thân để được qua lại với bồ
Chồng chấp nhận ly thân để được qua lại với bồ
Biết anh có người khác, tôi hỏi anh đã nói: "Ừ, anh yêu nó đó, ly dị được chưa". Mấy ngày nay lòng tôi đau lắm, rất khó chịu, đêm nào cũng khóc nhưng anh không hề biết.
Cách đây 2 tháng, tôi thấy chồng thường xuyên nói chuyện với cô đồng nghiệp (đã có gia đình), ban đầu tôi nghĩ họ nói chuyện để trao đổi công việc, nhưng có một hôm vì tò mò nên xem lén những đoạn tin nhắn này. Khi tôi đọc xong không tin vào mắt mình nữa, nội dung tin nhắn: "Em đang buồn nè". "Chuyện gì, chuyện khách sạn đó hả". "Ừ, sao mua bao rồi không xài". "Lúc đó hứng quá". Phải mất 2 ngày sau tôi mới bình tâm lại nói chuyện với anh, anh giải thích đó chỉ là trò đùa cho vui thôi chứ không có gì với cô ta cả.
Vợ chồng cãi nhau một trận lớn đến nỗi anh đuổi tôi về nhà mẹ nhưng mẹ chồng không cho tôi đi. Cuối cùng chúng tôi cũng làm lành, anh nói "Đừng suy nghĩ lung tung, anh yêu em, anh không có ai khác bên ngoài", trong lòng tôi vẫn bất an nhưng tạm thời tin anh. Anh biết tôi không thích anh chat chít với cô ấy nhưng vẫn làm, những ngày cô ấy lên công ty họp 2 người có đi cà phê giấu tôi (3 chúng tôi làm chung).
Tôi hứa sẽ không lục điện thoại để xem lén tin nhắn nữa nhưng tôi không làm được vì cứ thấp thỏm lo lắng, cứ như vậy mà chúng tôi cãi nhau rồi lại làm lành, mỗi lần cãi nhau là đòi chia tay.
Vợ chồng tôi có đứa con trai 2 tuổi. Cuộc sống của tôi cứ trải qua như vậy trong 2 tháng, anh có chuyện buồn phiền trên công ty cũng không hề tâm sự, tối nào cũng nói chuyện với cô ta, kể cả chuyện vợ chồng tôi cãi nhau. Cuối cùng chúng tôi cũng chọn giải pháp ly thân, tuy sống chung nhưng mỗi người sẽ có không gian riêng, sống như vậy cũng chỉ vì con.
Tôi chọn giải pháp này vì lại đọc được tin nhắn anh trò chuyện với một người bạn, anh nói: "Hiện tại anh có một vợ, một con trai và một người yêu, ác cái vợ anh và người yêu anh đều biết mặt nhau". Đọc xong tin đó, tôi nói "Anh gạt tôi nhiều quá rồi, anh và cô ta đang yêu nhau, thật tồi tệ".
Có lẽ anh biết chuyện gì xảy ra nên anh nói "Ừ, anh yêu nó đó, ly dị được chưa". Mấy ngày nay lòng tôi đau lắm, rất khó chịu, đêm nào cũng khóc nhưng anh không hề biết. Tôi cứ nghĩ mình đã hết yêu anh nhưng thật sự không phải vậy, giờ tôi cũng không biết mình làm thế có đúng không. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Nhung
http://vnexpress.net/
Biết anh có người khác, tôi hỏi anh đã nói: "Ừ, anh yêu nó đó, ly dị được chưa". Mấy ngày nay lòng tôi đau lắm, rất khó chịu, đêm nào cũng khóc nhưng anh không hề biết.
Cách đây 2 tháng, tôi thấy chồng thường xuyên nói chuyện với cô đồng nghiệp (đã có gia đình), ban đầu tôi nghĩ họ nói chuyện để trao đổi công việc, nhưng có một hôm vì tò mò nên xem lén những đoạn tin nhắn này. Khi tôi đọc xong không tin vào mắt mình nữa, nội dung tin nhắn: "Em đang buồn nè". "Chuyện gì, chuyện khách sạn đó hả". "Ừ, sao mua bao rồi không xài". "Lúc đó hứng quá". Phải mất 2 ngày sau tôi mới bình tâm lại nói chuyện với anh, anh giải thích đó chỉ là trò đùa cho vui thôi chứ không có gì với cô ta cả.
Vợ chồng cãi nhau một trận lớn đến nỗi anh đuổi tôi về nhà mẹ nhưng mẹ chồng không cho tôi đi. Cuối cùng chúng tôi cũng làm lành, anh nói "Đừng suy nghĩ lung tung, anh yêu em, anh không có ai khác bên ngoài", trong lòng tôi vẫn bất an nhưng tạm thời tin anh. Anh biết tôi không thích anh chat chít với cô ấy nhưng vẫn làm, những ngày cô ấy lên công ty họp 2 người có đi cà phê giấu tôi (3 chúng tôi làm chung).
Tôi hứa sẽ không lục điện thoại để xem lén tin nhắn nữa nhưng tôi không làm được vì cứ thấp thỏm lo lắng, cứ như vậy mà chúng tôi cãi nhau rồi lại làm lành, mỗi lần cãi nhau là đòi chia tay.
Vợ chồng tôi có đứa con trai 2 tuổi. Cuộc sống của tôi cứ trải qua như vậy trong 2 tháng, anh có chuyện buồn phiền trên công ty cũng không hề tâm sự, tối nào cũng nói chuyện với cô ta, kể cả chuyện vợ chồng tôi cãi nhau. Cuối cùng chúng tôi cũng chọn giải pháp ly thân, tuy sống chung nhưng mỗi người sẽ có không gian riêng, sống như vậy cũng chỉ vì con.
Tôi chọn giải pháp này vì lại đọc được tin nhắn anh trò chuyện với một người bạn, anh nói: "Hiện tại anh có một vợ, một con trai và một người yêu, ác cái vợ anh và người yêu anh đều biết mặt nhau". Đọc xong tin đó, tôi nói "Anh gạt tôi nhiều quá rồi, anh và cô ta đang yêu nhau, thật tồi tệ".
Có lẽ anh biết chuyện gì xảy ra nên anh nói "Ừ, anh yêu nó đó, ly dị được chưa". Mấy ngày nay lòng tôi đau lắm, rất khó chịu, đêm nào cũng khóc nhưng anh không hề biết. Tôi cứ nghĩ mình đã hết yêu anh nhưng thật sự không phải vậy, giờ tôi cũng không biết mình làm thế có đúng không. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Nhung
http://vnexpress.net/
Không có cảm tình với em trai của bạn gái
Không có cảm tình với em trai của bạn gái
Cậu ấy lớn rồi, có vợ con hẳn hoi nhưng lại chẳng bao giờ biết quan tâm đến gia đình, còn nghe nói ăn trộm đồ trong nhà để tụ tập đi chơi, nghe là thấy tức.
Tôi và em quen nhau nhờ sự giới thiệu của một người bạn. Em hiền lành, dễ thương và cũng có chút tính trẻ con. Tôi và em nói chuyện rất vui và hợp ý, rồi tiến tới tình yêu. Tôi qua lại nhà em thường xuyên vì em ở một mình, ba mẹ đi làm trên Sài Gòn. Ba mẹ cũng hay về thăm nhưng tôi có cảm giác nhà em không thích mình, nhất là em trai em. Tôi ghé nhà chơi nhưng em trai lúc nào cũng coi tôi như người vô hình, tôi vẫn chào hỏi lịch sự nhưng không hề nhận lại được dù chỉ một nụ cười. Đã vậy có lần cậu ấy nhậu xỉn về gây chuyện với em, tôi đứng ra can và xảy ra xô xát, bị cậu ấy đánh và cầm dao chém tôi một nhát.
Hỏi ra thì biết cậu đó cũng chả tốt lành thật, không chịu học hành hay làm ăn gì, tối ngày chỉ biết ăn nhậu, tụ tập đàn đúm với những người không đàng hoàng. Cậu ấy lớn rồi, có vợ con hẳn hoi nhưng lại chẳng bao giờ biết quan tâm đến gia đình, còn nghe nói ăn trộm đồ trong nhà để tụ tập đi chơi, nghe là thấy tức. Lâu dần tôi hình như có ác cảm và sợ với cậu em trai đó. Tôi cũng cảm thấy tội cho em khi gia đình lại thương em trai hơn, dần dần tôi cũng ghét gia đình em.
Tôi rất yêu em, hầu như ngoài thời gian làm việc, còn lại tôi dành cho em hết. Tôi cũng dành những gì tốt nhất cho em, dự định trong vòng 2 năm nữa sẽ tổ chức cưới nhưng không thể giấu được sự bực bội của mình đối với cậu em đó. Tôi từng nói không muốn sự có mặt của em trai em trong đám cưới của chúng tôi. Tôi biết điều đó là quá đáng nhưng thật sự không thể chấp nhận được.
Em rất buồn mặc dù biết và hiểu cho tôi về điều đó, nhưng chẳng lẽ lại cứ như thế này mãi. Hiện tại tôi không biết nên đối mặt với việc này như thế nào, phải giải quyết vấn đề ra sao, có phải tôi quá ích kỷ? Xin hãy góp ý giúp tôi, chân thành cảm ơn.
Huân
http://vnexpress.net/
Cậu ấy lớn rồi, có vợ con hẳn hoi nhưng lại chẳng bao giờ biết quan tâm đến gia đình, còn nghe nói ăn trộm đồ trong nhà để tụ tập đi chơi, nghe là thấy tức.
Tôi và em quen nhau nhờ sự giới thiệu của một người bạn. Em hiền lành, dễ thương và cũng có chút tính trẻ con. Tôi và em nói chuyện rất vui và hợp ý, rồi tiến tới tình yêu. Tôi qua lại nhà em thường xuyên vì em ở một mình, ba mẹ đi làm trên Sài Gòn. Ba mẹ cũng hay về thăm nhưng tôi có cảm giác nhà em không thích mình, nhất là em trai em. Tôi ghé nhà chơi nhưng em trai lúc nào cũng coi tôi như người vô hình, tôi vẫn chào hỏi lịch sự nhưng không hề nhận lại được dù chỉ một nụ cười. Đã vậy có lần cậu ấy nhậu xỉn về gây chuyện với em, tôi đứng ra can và xảy ra xô xát, bị cậu ấy đánh và cầm dao chém tôi một nhát.
Hỏi ra thì biết cậu đó cũng chả tốt lành thật, không chịu học hành hay làm ăn gì, tối ngày chỉ biết ăn nhậu, tụ tập đàn đúm với những người không đàng hoàng. Cậu ấy lớn rồi, có vợ con hẳn hoi nhưng lại chẳng bao giờ biết quan tâm đến gia đình, còn nghe nói ăn trộm đồ trong nhà để tụ tập đi chơi, nghe là thấy tức. Lâu dần tôi hình như có ác cảm và sợ với cậu em trai đó. Tôi cũng cảm thấy tội cho em khi gia đình lại thương em trai hơn, dần dần tôi cũng ghét gia đình em.
Tôi rất yêu em, hầu như ngoài thời gian làm việc, còn lại tôi dành cho em hết. Tôi cũng dành những gì tốt nhất cho em, dự định trong vòng 2 năm nữa sẽ tổ chức cưới nhưng không thể giấu được sự bực bội của mình đối với cậu em đó. Tôi từng nói không muốn sự có mặt của em trai em trong đám cưới của chúng tôi. Tôi biết điều đó là quá đáng nhưng thật sự không thể chấp nhận được.
Em rất buồn mặc dù biết và hiểu cho tôi về điều đó, nhưng chẳng lẽ lại cứ như thế này mãi. Hiện tại tôi không biết nên đối mặt với việc này như thế nào, phải giải quyết vấn đề ra sao, có phải tôi quá ích kỷ? Xin hãy góp ý giúp tôi, chân thành cảm ơn.
Huân
http://vnexpress.net/
Chồng cũ có người yêu mới
Chồng cũ có người yêu mới
Qua một số bạn bè chung, em biết anh có người mới. Cuộc hôn nhân của chúng ta mới đặt dấu chấm hết cách đây không lâu, anh đã tìm được ngay một người con gái khác. Em mừng cho anh. Ít ra thì cô ấy có thể chia sẻ với anh những lúc cô đơn.
Dù đã dằn lòng để tình cũ ngủ yên, em vẫn không thể ngăn mình tìm kiếm. Chỉ là chút tò mò cần được thỏa mãn, chút hờn ghen tủi phận đang le lói dấy lên cần tìm cách xoa dịu, em lục tung facebook, để tìm ra cho được, một tấm hình anh và cô ấy. Em muốn nhìn cho rõ, người phụ nữ đã thay thế em trong tim anh, là ai.
Cô ấy thật xinh và tươi tắn. Mắt cô ấy không có quầng thâm, trán không hằn những nếp nhăn và khi cười thì đến vết chân chim nơi khóe mắt cũng không có. Cô ấy chắc chắn trẻ hơn em, nhìn đời tươi sáng hơn em. Cứ nhìn hình cô ấy đứng bên anh, má sát má, vai kề vai, thì ai cũng biết rằng cô ấy đang hạnh phúc.
Em lại nghĩ đến mình những ngày đầu tiên thuộc về anh, cũng đầy sức sống và tràn trề hạnh phúc như thế. Giá mà người ta cứ mãi chỉ yêu thôi, đừng có hôn nhân, thì tốt biết mấy. Vì hôn nhân không phải một cuộc dạo chơi, hôn nhân đầy khó khăn trắc trở nên giết chết tình yêu của chúng mình. Chẳng hiểu cô ấy có biết không, anh ham chơi và bất kham, anh sẵn sàng đi “phượt” với bạn bè đến cả tuần mới về nhà bất kể khi ấy con có đang ốm, vợ mệt bơ phờ vì phải tăng ca. Anh ra ngoài rộng rãi hào phóng, chi đến tiền triệu mời em út đi bar nhưng đưa tiền mua hộp sữa cho con cũng khiến anh phải nghĩ. Có phải em đang trút giận lên quá khứ nên kể tội, điểm mặt chỉ tên những tật xấu của anh? Nhưng em đau lòng lắm, chẳng người vợ nào có thể điềm nhiên khi chồng thờ ơ, vô tâm đến vậy.
Em đã nghĩ, là vợ chồng thì hãy chấp nhận hết những tật xấu của nhau. Vì yêu anh, em cố gắng coi nhẹ tất cả, em tự mình đưa con đi uống cà phê, sang ông bà ngoại những lúc anh bận du hý với bạn bè. Em tự bắt taxi đưa con đến viện những khi anh say quắc cần câu nằm bết ở nhà mà con thì lên cơn sốt. Em có thể gánh hết việc của cả vợ và chồng, nhưng em lại không gánh nổi những dằn hắt, khó chịu của mẹ chồng, trong khi anh hoàn toàn đứng về phía mẹ.
Mẹ ngay từ đầu đã có ý coi thường em là con dâu tỉnh lẻ, mọi việc em làm đều khiến mẹ ngứa mắt. Mẹ chỉnh em từ chuyện rửa bát thế nào, thái thịt ra sao, ngay cả việc một tối rửa bát đến chục lần vì trong nhà mỗi người ăn một giờ, nếu em không làm cũng là em có lỗi. Nếu dụng ý của mẹ chỉ dừng lại ở việc dạy dỗ chỉ bảo con dâu để đảm đang khéo léo hơn thì em chẳng nghĩ. Nhưng trong sự chỉ bảo của mẹ luôn có ý mỉa mai xem thường, “nhà chị dạy chị thế à...”. Mẹ quên mất rằng em là chị cả trong gia đình có đến 4 đứa em. Nếu em làm không đúng cách của mẹ, dù sao em cũng đã làm tốt việc chăm sóc đến 4 đứa em bé hơn mình. Nếu trong sự bảo ban của mẹ có tình thương, thì em không bàn, nhưng em chỉ cảm nhận được rằng mẹ đang cố ra uy.
Chuyện ăn mặc khi đi làm của em mẹ cũng ý kiến. Hình như mẹ nghĩ, “gái quê” thì đừng “đú đời” đi làm mà mặc váy. Những bộ váy em mặc tới công sở được đồng nghiệp đánh giá là phù hợp, thời trang thì với mẹ chẳng bao giờ hợp nhãn. Mẹ nói xấu em đủ điều, với hàng xóm, với cả anh. Em chưa một lần cãi mẹ, nhưng chẳng hiểu sao, trong mắt anh và vài bà hàng xóm, em hỗn láo, xấc xược đến không dạy nổi nữa rồi.
Nhiều khó khăn tích tụ không thể giải quyết đã khiến em phải ra đi. Chỉ thương cho con của chúng mình, nó còn ngây thơ quá, chưa hiểu những mất mát, thiệt thòi nó phải mang vì sự chia tay của bố mẹ. Em luôn hứa với mình, sẽ nỗ lực để mang lại cuộc sống thật tốt cho hai mẹ con, tập cho mình thói quen sống không chồng. Em đang làm rất tốt, chỉ là, hôm nay biết anh có người mới, em lại quặn lòng. Thôi thì, mong cô ấy may mắn, không vấp phải những khó khăn ngày nào như em.
Đinh Lan /http://dantri.com.vn
Qua một số bạn bè chung, em biết anh có người mới. Cuộc hôn nhân của chúng ta mới đặt dấu chấm hết cách đây không lâu, anh đã tìm được ngay một người con gái khác. Em mừng cho anh. Ít ra thì cô ấy có thể chia sẻ với anh những lúc cô đơn.
Dù đã dằn lòng để tình cũ ngủ yên, em vẫn không thể ngăn mình tìm kiếm. Chỉ là chút tò mò cần được thỏa mãn, chút hờn ghen tủi phận đang le lói dấy lên cần tìm cách xoa dịu, em lục tung facebook, để tìm ra cho được, một tấm hình anh và cô ấy. Em muốn nhìn cho rõ, người phụ nữ đã thay thế em trong tim anh, là ai.
Cô ấy thật xinh và tươi tắn. Mắt cô ấy không có quầng thâm, trán không hằn những nếp nhăn và khi cười thì đến vết chân chim nơi khóe mắt cũng không có. Cô ấy chắc chắn trẻ hơn em, nhìn đời tươi sáng hơn em. Cứ nhìn hình cô ấy đứng bên anh, má sát má, vai kề vai, thì ai cũng biết rằng cô ấy đang hạnh phúc.
Em lại nghĩ đến mình những ngày đầu tiên thuộc về anh, cũng đầy sức sống và tràn trề hạnh phúc như thế. Giá mà người ta cứ mãi chỉ yêu thôi, đừng có hôn nhân, thì tốt biết mấy. Vì hôn nhân không phải một cuộc dạo chơi, hôn nhân đầy khó khăn trắc trở nên giết chết tình yêu của chúng mình. Chẳng hiểu cô ấy có biết không, anh ham chơi và bất kham, anh sẵn sàng đi “phượt” với bạn bè đến cả tuần mới về nhà bất kể khi ấy con có đang ốm, vợ mệt bơ phờ vì phải tăng ca. Anh ra ngoài rộng rãi hào phóng, chi đến tiền triệu mời em út đi bar nhưng đưa tiền mua hộp sữa cho con cũng khiến anh phải nghĩ. Có phải em đang trút giận lên quá khứ nên kể tội, điểm mặt chỉ tên những tật xấu của anh? Nhưng em đau lòng lắm, chẳng người vợ nào có thể điềm nhiên khi chồng thờ ơ, vô tâm đến vậy.
Em đã nghĩ, là vợ chồng thì hãy chấp nhận hết những tật xấu của nhau. Vì yêu anh, em cố gắng coi nhẹ tất cả, em tự mình đưa con đi uống cà phê, sang ông bà ngoại những lúc anh bận du hý với bạn bè. Em tự bắt taxi đưa con đến viện những khi anh say quắc cần câu nằm bết ở nhà mà con thì lên cơn sốt. Em có thể gánh hết việc của cả vợ và chồng, nhưng em lại không gánh nổi những dằn hắt, khó chịu của mẹ chồng, trong khi anh hoàn toàn đứng về phía mẹ.
Mẹ ngay từ đầu đã có ý coi thường em là con dâu tỉnh lẻ, mọi việc em làm đều khiến mẹ ngứa mắt. Mẹ chỉnh em từ chuyện rửa bát thế nào, thái thịt ra sao, ngay cả việc một tối rửa bát đến chục lần vì trong nhà mỗi người ăn một giờ, nếu em không làm cũng là em có lỗi. Nếu dụng ý của mẹ chỉ dừng lại ở việc dạy dỗ chỉ bảo con dâu để đảm đang khéo léo hơn thì em chẳng nghĩ. Nhưng trong sự chỉ bảo của mẹ luôn có ý mỉa mai xem thường, “nhà chị dạy chị thế à...”. Mẹ quên mất rằng em là chị cả trong gia đình có đến 4 đứa em. Nếu em làm không đúng cách của mẹ, dù sao em cũng đã làm tốt việc chăm sóc đến 4 đứa em bé hơn mình. Nếu trong sự bảo ban của mẹ có tình thương, thì em không bàn, nhưng em chỉ cảm nhận được rằng mẹ đang cố ra uy.
Chuyện ăn mặc khi đi làm của em mẹ cũng ý kiến. Hình như mẹ nghĩ, “gái quê” thì đừng “đú đời” đi làm mà mặc váy. Những bộ váy em mặc tới công sở được đồng nghiệp đánh giá là phù hợp, thời trang thì với mẹ chẳng bao giờ hợp nhãn. Mẹ nói xấu em đủ điều, với hàng xóm, với cả anh. Em chưa một lần cãi mẹ, nhưng chẳng hiểu sao, trong mắt anh và vài bà hàng xóm, em hỗn láo, xấc xược đến không dạy nổi nữa rồi.
Nhiều khó khăn tích tụ không thể giải quyết đã khiến em phải ra đi. Chỉ thương cho con của chúng mình, nó còn ngây thơ quá, chưa hiểu những mất mát, thiệt thòi nó phải mang vì sự chia tay của bố mẹ. Em luôn hứa với mình, sẽ nỗ lực để mang lại cuộc sống thật tốt cho hai mẹ con, tập cho mình thói quen sống không chồng. Em đang làm rất tốt, chỉ là, hôm nay biết anh có người mới, em lại quặn lòng. Thôi thì, mong cô ấy may mắn, không vấp phải những khó khăn ngày nào như em.
Đinh Lan /http://dantri.com.vn
Chồng ghen vô cớ còn đánh tôi
Chồng ghen vô cớ còn đánh tôi
Anh ấy bới ra rằng tôi ăn mặc quá lố lăng, cởi đến tận 2 cái khuy trên cổ áo, “khác gì cô mơi nó”. Tôi chưa kịp trình bày hết quan điểm đã bị anh lao vào đánh không thương tiếc.
Đọc bài viết của chị T.Nhàn, cảm xúc đầu tiên của tôi là cảm thông. Có những đoạn chị viết, tôi như thấy cả chồng mình trong đó. Bởi tôi cũng là một nạn nhân của chứng ghen tuông vô cớ từ chồng.
Tôi cảm nhận những ấm ức mà chị đang chịu, nhưng đó mới chỉ là về tinh thần. Anh ấy có mạt sát chị, dày vò chị, nhắc nhở về gốc gác “nhà quê” của chị, nhưng theo những gì chị viết thì tôi thấy, anh ấy chưa một lần đánh chị. Tôi khác với chị ở chỗ đó, không chỉ bị giày vò về tinh thần, tôi không ít lần bị chồng đánh vì những hờn ghen.
Vợ chồng tôi không có nhiều khác biệt như vợ chồng chị, chúng tôi đều là dân phố thị. Bản thân chồng tôi không có dị tật gì, cũng không hơn tôi quá nhiều tuổi, nhưng tính sở hữu trong anh ấy quá cao. Anh không coi tôi là vợ. Hay đúng hơn, theo quan điểm của anh, thì vợ cũng chỉ như một thứ tài sản của anh mà thôi.
Cho nên anh rất ghét tôi giao du với những người đàn ông khác. Từ khi lấy anh tôi mất dần bạn bè. Bạn là nam giới biến mất hẳn khỏi cuộc đời tôi đã đành, nhưng ngay cả những người bạn gái cũng ngại gặp tôi, vì gặp nhau thì phải hò hẹn đi ăn uống, đi chơi. Song chồng tôi cứ liên tiếp gọi điện hỏi tôi đang ở đâu, với ai, làm gì. Có lần đứa bạn gái thân của tôi còn bị chồng tôi cho một bạt tai chỉ vì tôi và nó trót đi mua sắm với nhau mà nó đưa tôi về muộn, để chồng tôi đợi mãi nên anh mất hết cả kiên nhẫn…
Cái chuyện ấy tôi cũng không muốn nói nhiều. Thôi thì đàn bà, chồng con rồi phải hy sinh những mối quan hệ khác. Song tôi rất khổ sở. Vì sống giữa cộng đồng, xã hội, một ngày bạn đi đâu, làm gì, có thể tình cờ gặp những ai đâu thể là điều bạn có thể tự quyết định được. Tôi tình cờ gặp cậu bạn cũ từ thời tiểu học ở quán cà phê đúng hôm đi với chồng. Tôi đã hết sức dè chừng thái độ mình khi nói chuyện với cậu ấy. Song cậu ấy thì vồn vã, hồn nhiên, chuyện trò vui vẻ, còn dọn sang cả bàn vợ chồng tôi ngồi chung để hàn huyên. Tôi không trách cậu ấy được, cậu ấy đâu có biết tính chồng tôi như vậy. Vì thái độ cậu ấy nhiệt tình, tôi không thể không lịch sự. Tôi tươi cười đáp lại những câu chuyện của cậu ấy về kỷ niệm đi học ngày xưa, cậu ấy có đùa một câu rằng ngày xưa cậu ấy thích tôi, thế mà khi về nhà, tôi hứng nguyên cả trận cuồng phong của chồng.
Anh ấy còn bới ra rằng tại tôi ăn mặc quá lố lăng, cởi đến tận 2 cái khuy trên cổ áo, “khác gì cô mơi nó”. Tôi chưa kịp trình bày hết quan điểm đã bị anh lao vào đánh không thương tiếc. Tôi bầm dập nhiều lần vì những trò ghen vô cớ như vậy, song tôi chưa thể bỏ chồng vì sau mỗi lúc như thế, ngồi nghe tôi phân tích đúng sai, anh lại xin lỗi, hứa không đối xử với tôi như vậy nữa. Tôi bị vướng vào cảnh bỏ thì thương vương thì tôi. Người thân của tôi biết chuyện thì cứ bảo tôi phải làm rắn, gọi chính quyền vào can thiệp khi anh đánh tôi cho anh sợ, nhưng tôi cứ nghĩ mãi, xấu chàng thì hổ ai…
Thảo Hiền/http://dantri.com.vn
Anh ấy bới ra rằng tôi ăn mặc quá lố lăng, cởi đến tận 2 cái khuy trên cổ áo, “khác gì cô mơi nó”. Tôi chưa kịp trình bày hết quan điểm đã bị anh lao vào đánh không thương tiếc.
Đọc bài viết của chị T.Nhàn, cảm xúc đầu tiên của tôi là cảm thông. Có những đoạn chị viết, tôi như thấy cả chồng mình trong đó. Bởi tôi cũng là một nạn nhân của chứng ghen tuông vô cớ từ chồng.
Tôi cảm nhận những ấm ức mà chị đang chịu, nhưng đó mới chỉ là về tinh thần. Anh ấy có mạt sát chị, dày vò chị, nhắc nhở về gốc gác “nhà quê” của chị, nhưng theo những gì chị viết thì tôi thấy, anh ấy chưa một lần đánh chị. Tôi khác với chị ở chỗ đó, không chỉ bị giày vò về tinh thần, tôi không ít lần bị chồng đánh vì những hờn ghen.
Vợ chồng tôi không có nhiều khác biệt như vợ chồng chị, chúng tôi đều là dân phố thị. Bản thân chồng tôi không có dị tật gì, cũng không hơn tôi quá nhiều tuổi, nhưng tính sở hữu trong anh ấy quá cao. Anh không coi tôi là vợ. Hay đúng hơn, theo quan điểm của anh, thì vợ cũng chỉ như một thứ tài sản của anh mà thôi.
Cho nên anh rất ghét tôi giao du với những người đàn ông khác. Từ khi lấy anh tôi mất dần bạn bè. Bạn là nam giới biến mất hẳn khỏi cuộc đời tôi đã đành, nhưng ngay cả những người bạn gái cũng ngại gặp tôi, vì gặp nhau thì phải hò hẹn đi ăn uống, đi chơi. Song chồng tôi cứ liên tiếp gọi điện hỏi tôi đang ở đâu, với ai, làm gì. Có lần đứa bạn gái thân của tôi còn bị chồng tôi cho một bạt tai chỉ vì tôi và nó trót đi mua sắm với nhau mà nó đưa tôi về muộn, để chồng tôi đợi mãi nên anh mất hết cả kiên nhẫn…
Cái chuyện ấy tôi cũng không muốn nói nhiều. Thôi thì đàn bà, chồng con rồi phải hy sinh những mối quan hệ khác. Song tôi rất khổ sở. Vì sống giữa cộng đồng, xã hội, một ngày bạn đi đâu, làm gì, có thể tình cờ gặp những ai đâu thể là điều bạn có thể tự quyết định được. Tôi tình cờ gặp cậu bạn cũ từ thời tiểu học ở quán cà phê đúng hôm đi với chồng. Tôi đã hết sức dè chừng thái độ mình khi nói chuyện với cậu ấy. Song cậu ấy thì vồn vã, hồn nhiên, chuyện trò vui vẻ, còn dọn sang cả bàn vợ chồng tôi ngồi chung để hàn huyên. Tôi không trách cậu ấy được, cậu ấy đâu có biết tính chồng tôi như vậy. Vì thái độ cậu ấy nhiệt tình, tôi không thể không lịch sự. Tôi tươi cười đáp lại những câu chuyện của cậu ấy về kỷ niệm đi học ngày xưa, cậu ấy có đùa một câu rằng ngày xưa cậu ấy thích tôi, thế mà khi về nhà, tôi hứng nguyên cả trận cuồng phong của chồng.
Anh ấy còn bới ra rằng tại tôi ăn mặc quá lố lăng, cởi đến tận 2 cái khuy trên cổ áo, “khác gì cô mơi nó”. Tôi chưa kịp trình bày hết quan điểm đã bị anh lao vào đánh không thương tiếc. Tôi bầm dập nhiều lần vì những trò ghen vô cớ như vậy, song tôi chưa thể bỏ chồng vì sau mỗi lúc như thế, ngồi nghe tôi phân tích đúng sai, anh lại xin lỗi, hứa không đối xử với tôi như vậy nữa. Tôi bị vướng vào cảnh bỏ thì thương vương thì tôi. Người thân của tôi biết chuyện thì cứ bảo tôi phải làm rắn, gọi chính quyền vào can thiệp khi anh đánh tôi cho anh sợ, nhưng tôi cứ nghĩ mãi, xấu chàng thì hổ ai…
Thảo Hiền/http://dantri.com.vn
Wednesday, 28 May 2014
Từ 1/6 xe máy điện phải đăng ký biển số: CSGT nói gì?
Từ 1/6 xe máy điện phải đăng ký biển số: CSGT nói gì?
Ngoài đóng phí trước bạ, xe máy điện còn được cấp biển, số sêri như xe máy… là những thông tin được Trung tá Đinh Văn Hòa, Đội Đăng ký và quản lý phương tiện, Phòng CSGT, CATP Hà Nội trao đổi với phóng viên.
Hiện người dân đang băn khoăn về thủ tục đăng ký biển số xe máy điện, theo ông khi đi đăng ký người dân cần phải có giấy tờ gì và đến đâu?
Theo Thông tư 15 vừa được Bộ Công an ban hành, sau khi xác định là xe máy điện, chủ phương tiện cần có các giấy tờ kèm theo như hóa đơn đỏ, tờ khai đăng ký, chứng nhận đăng kiểm xe an toàn và nếu là xe chuyển nhượng, cho tặng cần có thêm giấy tờ chuyển nhượng đến các điểm đăng ký mô tô, xe máy tại quận, huyện nơi mình sinh sống làm thủ tục đăng ký biển số.
Chủ phương tiện lưu ý, trong các loại giấy tờ này thì chứng nhận đăng kiểm xe an toàn là quan trọng nhất vì nó có liên quan đến nhiều giấy tờ khác về sau. Giấy này do Cục Đăng kiểm, Bộ GTVT cấp. Để có được chứng nhận đăng kiểm xe an toàn xe xuất xưởng hoặc nhập khẩu phải qua Cục Đăng kiểm kiểm định chất lượng. Khi đã có chứng nhận đăng kiểm xe an toàn tức là xe đã có nguồn gốc xuất xứ, lúc này các cơ quan như Thuế, đăng ký biển số… sẽ căn cứ vào đó để thu phí trước bạ, cấp biển số lưu hành.
Hiện hầu hết các cửa hàng bán xe máy điện rất ít khi có chứng từ đỏ và chứng nhận xe xuất xưởng an toàn, vậy làm thế nào để người dân có được các giấy tờ trên?
Theo quy định tất cả các cửa hàng buôn bán xe máy, xe máy điện phải có hóa đơn đỏ và giấy chứng nhận xe xuất xưởng/ nhập khẩu an toàn. Tuy nhiên để gọn nhẹ, bán được hàng nhanh lại ít phải trả thêm chi phí, các cửa hàng xe máy điện thường không đưa các giấy tờ trên hoặc viện lý do để từ chối khách. Để đảm bảo là xe an toàn và làm được các thủ tục pháp lý về sau… khi mua xe máy điện người dân cần hỏi các giấy tờ này, nếu cửa hàng không có thì không nên mua.
Dư luận cho rằng xe máy điện không có số máy, số khung nên sẽ rất khó đăng ký biển số, CSGT giải quyết khó khăn như thế nào?
Xe máy điện có động cơ nhưng khác với xe máy, động cơ của xe này chạy bằng nguồn điện lưu trữ. Tuy nhiên đã là máy thì xe phải có mã số hoặc mã vạch để theo dõi, mã số của xe máy điện ở đây được đánh ở khung (số khung). Khi xe được đưa ra thị trường, cơ quan quản lý sẽ dựa vào đây để kiểm định, quản lý, cấp biển số. Đã là xe điện đúng tiêu chuẩn thì không có xe nào là không có số khung. Do vậy sau khi chủ phương tiện có đầy đủ 3 loại giấy tờ trên, đơn vị đăng ký sẽ cà (soi) số khung để cấp biển số như xe máy. Qua các thông số kỹ thuật mà chúng tôi được biết, xe máy điện đủ các điều kiện để cấp biển số và CSGT không gặp khó khăn gì.
Nếu được cấp đăng ký biển số như xe máy, biển số xe máy điện sẽ có sêri 5 số và ký hiệu địa phương là 29, 30… thưa ông?
Xe máy điện được cấp biển số với kích thước, mầu sắc như biển xe máy. Tuy nhiên ký hiệu địa phương của xe máy điện sẽ khác với xe máy. Cụ thể, nếu xe máy Hà Nội có các ký hiệu là 29, 30: B1, C1, R1… thì xe điện sẽ là MĐ1. Từ ký hiệu này các đội đăng ký xe trên địa bàn thành phố sẽ phân bổ kho số từ 000.01 đến 999.99.
Ngoài phí đăng ký như xe máy, để đăng ký được biển số chủ xe còn phải đóng thuế trước bạ, ông cho biết phí trước bạ của xe máy điện là bao nhiêu?
Do xe có tốc độ, công suất và được cấp biển số như xe máy nên phí trước bạ cũng được tính theo giá trị của xe được quy định tại Thông tư 124-Bộ Tài chính. Ví dụ xe có giá trị 10 triệu, nếu phí trước bạ tại khu vực Hà Nội 5% thì chủ xe phải nộp cho cơ quan thuế thêm 500 nghìn đồng.
Cảm ơn ông!
Theo Trọng Đảng
Tiền Phong / http://dantri.com.vn/
Ngoài đóng phí trước bạ, xe máy điện còn được cấp biển, số sêri như xe máy… là những thông tin được Trung tá Đinh Văn Hòa, Đội Đăng ký và quản lý phương tiện, Phòng CSGT, CATP Hà Nội trao đổi với phóng viên.
Hiện người dân đang băn khoăn về thủ tục đăng ký biển số xe máy điện, theo ông khi đi đăng ký người dân cần phải có giấy tờ gì và đến đâu?
Theo Thông tư 15 vừa được Bộ Công an ban hành, sau khi xác định là xe máy điện, chủ phương tiện cần có các giấy tờ kèm theo như hóa đơn đỏ, tờ khai đăng ký, chứng nhận đăng kiểm xe an toàn và nếu là xe chuyển nhượng, cho tặng cần có thêm giấy tờ chuyển nhượng đến các điểm đăng ký mô tô, xe máy tại quận, huyện nơi mình sinh sống làm thủ tục đăng ký biển số.
Chủ phương tiện lưu ý, trong các loại giấy tờ này thì chứng nhận đăng kiểm xe an toàn là quan trọng nhất vì nó có liên quan đến nhiều giấy tờ khác về sau. Giấy này do Cục Đăng kiểm, Bộ GTVT cấp. Để có được chứng nhận đăng kiểm xe an toàn xe xuất xưởng hoặc nhập khẩu phải qua Cục Đăng kiểm kiểm định chất lượng. Khi đã có chứng nhận đăng kiểm xe an toàn tức là xe đã có nguồn gốc xuất xứ, lúc này các cơ quan như Thuế, đăng ký biển số… sẽ căn cứ vào đó để thu phí trước bạ, cấp biển số lưu hành.
Hiện hầu hết các cửa hàng bán xe máy điện rất ít khi có chứng từ đỏ và chứng nhận xe xuất xưởng an toàn, vậy làm thế nào để người dân có được các giấy tờ trên?
Theo quy định tất cả các cửa hàng buôn bán xe máy, xe máy điện phải có hóa đơn đỏ và giấy chứng nhận xe xuất xưởng/ nhập khẩu an toàn. Tuy nhiên để gọn nhẹ, bán được hàng nhanh lại ít phải trả thêm chi phí, các cửa hàng xe máy điện thường không đưa các giấy tờ trên hoặc viện lý do để từ chối khách. Để đảm bảo là xe an toàn và làm được các thủ tục pháp lý về sau… khi mua xe máy điện người dân cần hỏi các giấy tờ này, nếu cửa hàng không có thì không nên mua.
Dư luận cho rằng xe máy điện không có số máy, số khung nên sẽ rất khó đăng ký biển số, CSGT giải quyết khó khăn như thế nào?
Xe máy điện có động cơ nhưng khác với xe máy, động cơ của xe này chạy bằng nguồn điện lưu trữ. Tuy nhiên đã là máy thì xe phải có mã số hoặc mã vạch để theo dõi, mã số của xe máy điện ở đây được đánh ở khung (số khung). Khi xe được đưa ra thị trường, cơ quan quản lý sẽ dựa vào đây để kiểm định, quản lý, cấp biển số. Đã là xe điện đúng tiêu chuẩn thì không có xe nào là không có số khung. Do vậy sau khi chủ phương tiện có đầy đủ 3 loại giấy tờ trên, đơn vị đăng ký sẽ cà (soi) số khung để cấp biển số như xe máy. Qua các thông số kỹ thuật mà chúng tôi được biết, xe máy điện đủ các điều kiện để cấp biển số và CSGT không gặp khó khăn gì.
Nếu được cấp đăng ký biển số như xe máy, biển số xe máy điện sẽ có sêri 5 số và ký hiệu địa phương là 29, 30… thưa ông?
Xe máy điện được cấp biển số với kích thước, mầu sắc như biển xe máy. Tuy nhiên ký hiệu địa phương của xe máy điện sẽ khác với xe máy. Cụ thể, nếu xe máy Hà Nội có các ký hiệu là 29, 30: B1, C1, R1… thì xe điện sẽ là MĐ1. Từ ký hiệu này các đội đăng ký xe trên địa bàn thành phố sẽ phân bổ kho số từ 000.01 đến 999.99.
Ngoài phí đăng ký như xe máy, để đăng ký được biển số chủ xe còn phải đóng thuế trước bạ, ông cho biết phí trước bạ của xe máy điện là bao nhiêu?
Do xe có tốc độ, công suất và được cấp biển số như xe máy nên phí trước bạ cũng được tính theo giá trị của xe được quy định tại Thông tư 124-Bộ Tài chính. Ví dụ xe có giá trị 10 triệu, nếu phí trước bạ tại khu vực Hà Nội 5% thì chủ xe phải nộp cho cơ quan thuế thêm 500 nghìn đồng.
Cảm ơn ông!
Theo Trọng Đảng
Tiền Phong / http://dantri.com.vn/
10 dấu hiệu báo động bệnh ung thư
10 dấu hiệu báo động bệnh ung thư
Vì ung thư có rất nhiều loại nên các triệu chứng có thể rất khác nhau giữa từng bệnh cũng như giữa từng người. Tuy nhiên, có thể dễ dàng xác định được khoảng 10 triệu chứng “báo động đỏ” của ung thư cần được để ý và đi khám ngay lập tức.
1. Sút cân không rõ lý do
1. Sút cân không rõ lý do
Bạn không làm việc hay tập luyện vất vả hơn trước, bạn cũng không ăn kiêng và vẫn ăn nhiều như mọi khi, vậy mà vẫn bị sụt cân đáng kể, ví dụ 4 hay 5kg trong vòng một tháng. Sụt cân không rõ nguyên nhân theo kiểu này nhất thiết không được coi thường. Nó có thể là dấu hiệu của ung thư, nhất là ung thư đại tràng hoặc các bộ phận khác của đường tiêu hóa.
Bạn nên đi khám bác sỹ và mô tả càng chi tiết càng tốt về thời gian bắt đầu bị sụt cân và đã bị sụt mất bao nhiêu cân. Bác sĩ sẽ làm một số xét nghiệm để loại trừ bệnh của tuyến giáp và đề nghị bạn đi chụp CT để xem xét các cơ quan bên trong.
2. Chướng bụng
Chướng bụng là tình trạng mà hầu như ai cũng từng mắc trong đời, do kinh nguyệt, do giữ nước hoặc do khó tiêu. Nếu bắt đầu bị chướng bụng bất thường và không liên quan với chu kỳ kinh nguyệt, thì cần chú ý sát sao tới những gì đang xảy ra. Chướng bụng có đến mức không thể mặc vừa quần áo? Có xảy ra đột ngột và hiện giờ diễn ra thường xuyên đã vài tuần? Có đi kèm với đau hoặc sưng ở bụng hoặc vùng chậu không? Bạn có thấy đầy bụng và không ăn được, cho dù trước đây không ăn nhiều? Tất cả những dấu hiệu này đều được biết là hay xảy ra ở phụ nữ bị ung thư buồng trứng. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào như trên, nên đi khám để các bác sĩ kiểm tra buồng trứng vì loại ung thư này rất khó phát hiện ở giai đoạn sớm. Nếu có thể phát hiện sớm thì cơ hội có kết quả điều trị tốt sẽ cao hơn.
3. Chảy máu bất thường
Mọi hiện tượng ra máu bất thường ngoài chu kỳ “đèn đỏ” quen thuộc đều cần được quan tâm. Bạn cần hiểu rõ về cơ thể cũng như chu kỳ của mình để biết khi nào sẽ đến kỳ đèn đỏ, bạn sẽ mất bao nhiêu máu và sẽ cảm thấy thế nào. Về cơ bản, không nên bỏ qua bất cứ tình trạng ra máu bất thường nào ngoài kỳ đèn đỏ. Ví dụ, nếu chu kỳ của bạn vốn dĩ rất đều, nhưng đột nhiên trở nên lộn xộn, hoặc chu kỳ thông thường rất nhẹ nhàng, nhưng đột nhiên có những kỳ bạn mất rất nhiều máu và rất đau, thì đó là những bất thường cần đi khám. Những triệu chứng khác có thể đi kèm với tình trạng ra máu bất thường là khí hư có mùi khó chịu, ra máu sau khi quan hệ hoặc có máu trong nước tiểu. Tất cả những dạng chảy máu bất thường này đều cần được kiểm tra vì chúng có thể là những dấu hiệu của ung thư cổ tử cung hoặc ung thư tiết niệu.
Chảy máu cũng có thể bắt nguồn từ đường tiêu hóa hoặc các phần của hệ tiết niệu, như bàng quang hoặc thận. Nếu thấy có máu trong nước tiểu hoặc trong phân, thì có thể do nhiều nguyên nhân, như bệnh trĩ, hoặc máu từ âm đạo, nhưng cũng có thể là dấu hiệu của ung thư bàng quang, thận hoặc đại trực tràng, vì thế nên đi khám bác sĩ để loại trừ.
Ung thư bàng quang, thận hoặc đại tràng cũng có thể gây ra những triệu chứng như thay đổi về đại tiểu tiện. Nên chú ý nếu thấy có dấu hiệu hoạt động bất thường của ruột và bàng quang, như táo bón, tiêu chảy hoặc đau bụng liên tục. Đi tiểu nhiều lần hơn, hoặc đau trong khi đi tiểu hay đi ngoài, cũng là những dấu hiệu cần để ý.
Cuối cùng, nếu ho ra máu quá một lần, bạn cần đi khám ngay.
4. Thay đổi ở ngực
Mọi người phụ nữ đều cần biết rõ về bộ ngực của mình và cần tự kiểm tra ít nhất một lần mỗi tháng để phát hiện những u cục hoặc những thay đổi khác trong mô vú, trên bề mặt da cũng như trên và xung quanh núm vú. Cần đi khám ngay nếu thấy da trên vú đỏ và dày vì đây có thể là dấu hiệu của ung thư vú dạng viêm, là dạng ung thư vú rất hiếm gặp nhưng rất ác tính. Da nổi ban đỏ, bong vảy hoặc ngứa kéo dài vài tuần cũng cần được kiểm tra. Những thay đổi trên bề mặt da cũng bao gồm sưng, lõm (lúm đồng tiền), nhăm nhúm hoặc những nốt sần sùi. Cũng cần quan sát đầu núm vú và tìm những thay đổi bất thường về hình thức. Nếu núm vú đột nhiên tiết dịch (khi không nuôi con bú), bị bẹt ra, nhô lên hoặc tụt xuống (ngược với bình thường), thì tốt nhất là đi khám bác sĩ chuyên khoa phụ sản ngay.
5. Thay đổi ở da
Những thay đổi về kết cấu da, mụn cơm, nốt ruồi hoặc sạm nám, đều có thể là những dấu hiệu của ung thư da. U hắc tố là loại ung thư da phổ biến và có triệu chứng giống như những nốt trên da thay đổi bất thường về màu sắc, kích thước, hình dạng hoặc bờ mép. Nếu có một số nốt trên da trông có vẻ “buồn cười” hoặc khác với màu da bình thường thì nên đi khám. Cũng cần để ý những thay đổi của nốt ruồi hoặc mụn cơm, như to nhanh hơn, mọc lông, thay đổi về màu sắc hoặc hình dạng. Cảnh giác nếu đột ngột bị chảy máu ở da hoặc bong vảy quá nhiều. Hãy quan sát những thay đổi này trong một hai tuần và nếu vẫn không thấy cải thiện thì nên đi khám.
6. Nuốt khó và thường xuyên bị khó tiêu
Nếu thấy rất khó nuốt thức ăn và có cảm giác như thức ăn luôn mắc ở cổ họng mỗi khi ăn, thì cần cảnh giác, vì đây có thể là triệu chứng của ung thư thực quản hoặc ung thư họng. Khó tiêu liên tục, không liên quan tới thai nghén hoặc những lý do rõ ràng khác, cũng là dấu hiệu báo động. Nếu thường xuyên cảm thấy buồn nôn, khó chịu hoặc cảm giác nóng ở vùng bụng trên, hoặc nôn ra máu, thì đó là những dấu hiệu sớm của ung thư thực quản, dạ dày hoặc ung thư họng.
7. Đau, sốt hoặc ho dai dẳng
Đây là 3 triệu chứng phổ biến và mơ hồ nhất gặp trong rất nhiều bệnh. Cực kỳ khó biết được chúng là do ung thư hay là do một bệnh nào khác, nhưng cũng không được coi thường. Đau không rõ nguyên nhân, dù ở chỗ nào của cơ thể, cũng có thể là dấu hiệu của ung thư. Nếu đau dai dẳng qua một thời gian, và không thể lý giải được bằng vết thương hay bệnh nào khác, thì cần đi khám bác sĩ và mô tả tình trạng đau càng cụ thể càng tốt. Hãy để ý thời gian đau xuất hiện, kiểu đau và điều gì làm đau trầm trọng thêm.
Sốt thường là dấu hiệu của một nhiễm trùng, như cúm, nhiễm vi rút và nhiễm khuẩn, nhưng nó cũng có thể báo hiệu một số loại ung thư. Hội Ung thư Mỹ cho biết sốt là một trong những triệu chứng xảy ra với ung thư máu giai đoạn sớm như bệnh bạch cầu hoặc bệnh lympho. Tất nhiên là không cần chạy ngay đến chỗ bác sĩ mỗi khi bị sốt. Điểm quan trọng là nếu sốt kéo dài và không giải thích được thì cần đi khám, chứ không được bỏ qua.
Ho kéo dài (quá 3 hoặc 4 tuần) không liên quan tới cảm lạnh hay cúm, cũng cần được để ý. Nếu nghi ngờ ung thư phổi, nhất là ở người nghiện thuốc lá, bác sĩ sẽ khám họng, kiểm tra chức năng phổi và yêu cầu chụp X quang.
8. Sưng hạch
Hạch lym pho nằm ở cổ, nách và bẹn. Thông thường các hạch này có thể hơi to nếu bị nhiễm trùng và sẽ nhỏ đi khi nhiễm trùng được điều trị hoặc khỏi hẳn. Tuy nhiên, nếu hạch vẫn to dần lên trong hơn 1 tháng, hoặc tạo thành những khối không hết hẳn và không liên quan tới nhiễm trùng, thì nên cảnh giác với khả năng ung thư, như ung thư máu và ung thư hạch.
9. Thay đổi và loét ở miệng
Nếu có hút hoặc sử dụng thuốc lá, thì nên để ý các dấu hiệu của ung thư miệng. Triệu chứng bao gồm những mảng trắng ở niêm mạc miệng, những chấm trắng trên lưỡi, hoặc mụn loét trên môi hoặc trong miệng. những nốt loét ở da và vùng sinh dục không liền, hoặc gây bầm tím hay chảy nhiều máu, cần được bác sĩ kiểm tra.
10. Mệt mỏi và suy nhược
Cuối cùng, triệu chứng tiềm ẩn của bệnh ung thư nhưng lại dễ bị bỏ qua nhất chính là mệt mỏi. Mệt mỏi là triệu chứng quá thường gặp trong rất nhiều tình trạng đến mức không thể kết luận rằng đó là do ung thư gây ra. Tuy nhiên, mệt mỏi do ung thư có lẽ sẽ không giống với sự mệt mỏi sau một ngày làm việc. Nó khiến bạn cảm thấy kiệt sức ngay cả khi đã nghỉ ngơi đầy đủ hoặc không hề gắng sức chút nào. Mệt mỏi kéo dài, không hết khi nghỉ ngơi và có thể đi kèm với tình trạng suy nhược không giải thích được.
Tất cả 10 triệu chứng và dấu hiệu đượcmô tả ở trên đều là những chỉ báo khó thấy và mơ hồ về một bất ổn nào đó. Không dễ phân biệt các triệu chứng của ung thư và không nên hoảng hốt chỉ vì đột ngột có một cái nốt ruồi ở cánh tay hay cảm giác mệt mỏi đôi chút. Chỉ cần nhớ rằng nếu những triệu chứng này tồn tại dai dẳng hoặc xuất hiện mà không vì một lý do nào, thì cần bày tỏ mối băn khoăn của mình với bác sĩ. Có thể đó chỉ là nỗi lo lắng vô ích, nhưng đó cũng có thể là cách cứu sống tính mạng của bạn.
Cẩm Tú
Theo Asiaone / http://dantri.com.vn/
Vì ung thư có rất nhiều loại nên các triệu chứng có thể rất khác nhau giữa từng bệnh cũng như giữa từng người. Tuy nhiên, có thể dễ dàng xác định được khoảng 10 triệu chứng “báo động đỏ” của ung thư cần được để ý và đi khám ngay lập tức.
1. Sút cân không rõ lý do
1. Sút cân không rõ lý do
Bạn không làm việc hay tập luyện vất vả hơn trước, bạn cũng không ăn kiêng và vẫn ăn nhiều như mọi khi, vậy mà vẫn bị sụt cân đáng kể, ví dụ 4 hay 5kg trong vòng một tháng. Sụt cân không rõ nguyên nhân theo kiểu này nhất thiết không được coi thường. Nó có thể là dấu hiệu của ung thư, nhất là ung thư đại tràng hoặc các bộ phận khác của đường tiêu hóa.
Bạn nên đi khám bác sỹ và mô tả càng chi tiết càng tốt về thời gian bắt đầu bị sụt cân và đã bị sụt mất bao nhiêu cân. Bác sĩ sẽ làm một số xét nghiệm để loại trừ bệnh của tuyến giáp và đề nghị bạn đi chụp CT để xem xét các cơ quan bên trong.
2. Chướng bụng
Chướng bụng là tình trạng mà hầu như ai cũng từng mắc trong đời, do kinh nguyệt, do giữ nước hoặc do khó tiêu. Nếu bắt đầu bị chướng bụng bất thường và không liên quan với chu kỳ kinh nguyệt, thì cần chú ý sát sao tới những gì đang xảy ra. Chướng bụng có đến mức không thể mặc vừa quần áo? Có xảy ra đột ngột và hiện giờ diễn ra thường xuyên đã vài tuần? Có đi kèm với đau hoặc sưng ở bụng hoặc vùng chậu không? Bạn có thấy đầy bụng và không ăn được, cho dù trước đây không ăn nhiều? Tất cả những dấu hiệu này đều được biết là hay xảy ra ở phụ nữ bị ung thư buồng trứng. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào như trên, nên đi khám để các bác sĩ kiểm tra buồng trứng vì loại ung thư này rất khó phát hiện ở giai đoạn sớm. Nếu có thể phát hiện sớm thì cơ hội có kết quả điều trị tốt sẽ cao hơn.
3. Chảy máu bất thường
Mọi hiện tượng ra máu bất thường ngoài chu kỳ “đèn đỏ” quen thuộc đều cần được quan tâm. Bạn cần hiểu rõ về cơ thể cũng như chu kỳ của mình để biết khi nào sẽ đến kỳ đèn đỏ, bạn sẽ mất bao nhiêu máu và sẽ cảm thấy thế nào. Về cơ bản, không nên bỏ qua bất cứ tình trạng ra máu bất thường nào ngoài kỳ đèn đỏ. Ví dụ, nếu chu kỳ của bạn vốn dĩ rất đều, nhưng đột nhiên trở nên lộn xộn, hoặc chu kỳ thông thường rất nhẹ nhàng, nhưng đột nhiên có những kỳ bạn mất rất nhiều máu và rất đau, thì đó là những bất thường cần đi khám. Những triệu chứng khác có thể đi kèm với tình trạng ra máu bất thường là khí hư có mùi khó chịu, ra máu sau khi quan hệ hoặc có máu trong nước tiểu. Tất cả những dạng chảy máu bất thường này đều cần được kiểm tra vì chúng có thể là những dấu hiệu của ung thư cổ tử cung hoặc ung thư tiết niệu.
Chảy máu cũng có thể bắt nguồn từ đường tiêu hóa hoặc các phần của hệ tiết niệu, như bàng quang hoặc thận. Nếu thấy có máu trong nước tiểu hoặc trong phân, thì có thể do nhiều nguyên nhân, như bệnh trĩ, hoặc máu từ âm đạo, nhưng cũng có thể là dấu hiệu của ung thư bàng quang, thận hoặc đại trực tràng, vì thế nên đi khám bác sĩ để loại trừ.
Ung thư bàng quang, thận hoặc đại tràng cũng có thể gây ra những triệu chứng như thay đổi về đại tiểu tiện. Nên chú ý nếu thấy có dấu hiệu hoạt động bất thường của ruột và bàng quang, như táo bón, tiêu chảy hoặc đau bụng liên tục. Đi tiểu nhiều lần hơn, hoặc đau trong khi đi tiểu hay đi ngoài, cũng là những dấu hiệu cần để ý.
Cuối cùng, nếu ho ra máu quá một lần, bạn cần đi khám ngay.
4. Thay đổi ở ngực
Mọi người phụ nữ đều cần biết rõ về bộ ngực của mình và cần tự kiểm tra ít nhất một lần mỗi tháng để phát hiện những u cục hoặc những thay đổi khác trong mô vú, trên bề mặt da cũng như trên và xung quanh núm vú. Cần đi khám ngay nếu thấy da trên vú đỏ và dày vì đây có thể là dấu hiệu của ung thư vú dạng viêm, là dạng ung thư vú rất hiếm gặp nhưng rất ác tính. Da nổi ban đỏ, bong vảy hoặc ngứa kéo dài vài tuần cũng cần được kiểm tra. Những thay đổi trên bề mặt da cũng bao gồm sưng, lõm (lúm đồng tiền), nhăm nhúm hoặc những nốt sần sùi. Cũng cần quan sát đầu núm vú và tìm những thay đổi bất thường về hình thức. Nếu núm vú đột nhiên tiết dịch (khi không nuôi con bú), bị bẹt ra, nhô lên hoặc tụt xuống (ngược với bình thường), thì tốt nhất là đi khám bác sĩ chuyên khoa phụ sản ngay.
5. Thay đổi ở da
Những thay đổi về kết cấu da, mụn cơm, nốt ruồi hoặc sạm nám, đều có thể là những dấu hiệu của ung thư da. U hắc tố là loại ung thư da phổ biến và có triệu chứng giống như những nốt trên da thay đổi bất thường về màu sắc, kích thước, hình dạng hoặc bờ mép. Nếu có một số nốt trên da trông có vẻ “buồn cười” hoặc khác với màu da bình thường thì nên đi khám. Cũng cần để ý những thay đổi của nốt ruồi hoặc mụn cơm, như to nhanh hơn, mọc lông, thay đổi về màu sắc hoặc hình dạng. Cảnh giác nếu đột ngột bị chảy máu ở da hoặc bong vảy quá nhiều. Hãy quan sát những thay đổi này trong một hai tuần và nếu vẫn không thấy cải thiện thì nên đi khám.
6. Nuốt khó và thường xuyên bị khó tiêu
Nếu thấy rất khó nuốt thức ăn và có cảm giác như thức ăn luôn mắc ở cổ họng mỗi khi ăn, thì cần cảnh giác, vì đây có thể là triệu chứng của ung thư thực quản hoặc ung thư họng. Khó tiêu liên tục, không liên quan tới thai nghén hoặc những lý do rõ ràng khác, cũng là dấu hiệu báo động. Nếu thường xuyên cảm thấy buồn nôn, khó chịu hoặc cảm giác nóng ở vùng bụng trên, hoặc nôn ra máu, thì đó là những dấu hiệu sớm của ung thư thực quản, dạ dày hoặc ung thư họng.
7. Đau, sốt hoặc ho dai dẳng
Đây là 3 triệu chứng phổ biến và mơ hồ nhất gặp trong rất nhiều bệnh. Cực kỳ khó biết được chúng là do ung thư hay là do một bệnh nào khác, nhưng cũng không được coi thường. Đau không rõ nguyên nhân, dù ở chỗ nào của cơ thể, cũng có thể là dấu hiệu của ung thư. Nếu đau dai dẳng qua một thời gian, và không thể lý giải được bằng vết thương hay bệnh nào khác, thì cần đi khám bác sĩ và mô tả tình trạng đau càng cụ thể càng tốt. Hãy để ý thời gian đau xuất hiện, kiểu đau và điều gì làm đau trầm trọng thêm.
Sốt thường là dấu hiệu của một nhiễm trùng, như cúm, nhiễm vi rút và nhiễm khuẩn, nhưng nó cũng có thể báo hiệu một số loại ung thư. Hội Ung thư Mỹ cho biết sốt là một trong những triệu chứng xảy ra với ung thư máu giai đoạn sớm như bệnh bạch cầu hoặc bệnh lympho. Tất nhiên là không cần chạy ngay đến chỗ bác sĩ mỗi khi bị sốt. Điểm quan trọng là nếu sốt kéo dài và không giải thích được thì cần đi khám, chứ không được bỏ qua.
Ho kéo dài (quá 3 hoặc 4 tuần) không liên quan tới cảm lạnh hay cúm, cũng cần được để ý. Nếu nghi ngờ ung thư phổi, nhất là ở người nghiện thuốc lá, bác sĩ sẽ khám họng, kiểm tra chức năng phổi và yêu cầu chụp X quang.
8. Sưng hạch
Hạch lym pho nằm ở cổ, nách và bẹn. Thông thường các hạch này có thể hơi to nếu bị nhiễm trùng và sẽ nhỏ đi khi nhiễm trùng được điều trị hoặc khỏi hẳn. Tuy nhiên, nếu hạch vẫn to dần lên trong hơn 1 tháng, hoặc tạo thành những khối không hết hẳn và không liên quan tới nhiễm trùng, thì nên cảnh giác với khả năng ung thư, như ung thư máu và ung thư hạch.
9. Thay đổi và loét ở miệng
Nếu có hút hoặc sử dụng thuốc lá, thì nên để ý các dấu hiệu của ung thư miệng. Triệu chứng bao gồm những mảng trắng ở niêm mạc miệng, những chấm trắng trên lưỡi, hoặc mụn loét trên môi hoặc trong miệng. những nốt loét ở da và vùng sinh dục không liền, hoặc gây bầm tím hay chảy nhiều máu, cần được bác sĩ kiểm tra.
10. Mệt mỏi và suy nhược
Cuối cùng, triệu chứng tiềm ẩn của bệnh ung thư nhưng lại dễ bị bỏ qua nhất chính là mệt mỏi. Mệt mỏi là triệu chứng quá thường gặp trong rất nhiều tình trạng đến mức không thể kết luận rằng đó là do ung thư gây ra. Tuy nhiên, mệt mỏi do ung thư có lẽ sẽ không giống với sự mệt mỏi sau một ngày làm việc. Nó khiến bạn cảm thấy kiệt sức ngay cả khi đã nghỉ ngơi đầy đủ hoặc không hề gắng sức chút nào. Mệt mỏi kéo dài, không hết khi nghỉ ngơi và có thể đi kèm với tình trạng suy nhược không giải thích được.
Tất cả 10 triệu chứng và dấu hiệu đượcmô tả ở trên đều là những chỉ báo khó thấy và mơ hồ về một bất ổn nào đó. Không dễ phân biệt các triệu chứng của ung thư và không nên hoảng hốt chỉ vì đột ngột có một cái nốt ruồi ở cánh tay hay cảm giác mệt mỏi đôi chút. Chỉ cần nhớ rằng nếu những triệu chứng này tồn tại dai dẳng hoặc xuất hiện mà không vì một lý do nào, thì cần bày tỏ mối băn khoăn của mình với bác sĩ. Có thể đó chỉ là nỗi lo lắng vô ích, nhưng đó cũng có thể là cách cứu sống tính mạng của bạn.
Cẩm Tú
Theo Asiaone / http://dantri.com.vn/
Gửi em, vợ sắp cưới của chồng chị
Gửi em, vợ sắp cưới của chồng chị
Ngày chị phát hiện ra chồng ngoại tình cách đây 5 tháng, cũng đồng nghĩa với việc con chị khi đó tròn một tháng.
Trời đất như sụp đổ dưới chân chị khi chị cầm chiếc điện thoại lúc 12 giờ đêm và đọc những dòng tin nhắn: “yêu thương ngủ ngon nhé, anh mơ thấy yêu thương... yêu yêu thương thật nhiều”. Em có hiểu được cảm giác đó của chị không nhỉ?
Trong đêm tối ấy chị bấn loạn, cầm điện thoại và gọi điện lại cho số điện thoại ấy. Đầu dây bên kia là một cô gái giọng gốc Huế nghe máy. Chị hỏi “em là gì của chồng chị mà lại nhắn tin cho chồng chị như vậy?”
- Chồng chị là ai?
- Chồng chị là…
- Đó là chồng chị ư?
- Đúng, em có biết anh có vợ không?
- Dạ, không chị ơi, em hoàn toàn không biết.
Trời ơi! khi đó từ ghét em chị chuyển qua thương cảm cho em khi bị chồng chị lừa gạt bấy lâu nay mà không biết.
Vậy mà, đang lúc nói chuyện, chồng chị tỉnh dậy và giật cái điện thoại ném nát, anh ấy tát chị một cái. Chưa bao giờ anh ấy đánh chị, vậy mà… khi đó chị như con thú bị thương gào thét, căm phẫn, khổ đau. Chị khóc trong đau đớn và ôm con chặt vào lòng khóc đến ngất đi khi nào không hay.
Sáng mai chị gọi lại cho em, khi đó vẫn thương cảm với em, khuyên em buông chồng chị ra để anh về với gia đình, con thơ.
Em nói, chồng chị không xứng đáng với em, em xinh đẹp, học thức cao, trẻ trung hơn và quan trọng em có lòng tự trọng, em thương chị và bé nên em sẽ xa chồng chị.
Chị thơ ngây dại khờ tin vào lời em nói, chị còn thương và coi em như người bạn. Em nói với chị “em hiền và thơ ngây lắm nên ai nói gì em cũng tin, bởi vậy mới bị chồng chị lừa em”. Khi đó thề có trời phật chị thương cảm em thật sự.
Rồi một hôm chồng chị đi tắm, chị lấy máy đọc được những tin nhắn yêu thương của hai người. Vậy là chị lại bị em gạt bấy lâu nay.
Lúc đầu em chưa biết chồng chị có gia đình nên em là kẻ bị hại, là nạn nhân. Còn khi em biết chồng chị đã có gia đình em vẫn bám vào là tự em đã biến em thành “tội nhân”.
Chị gọi điện cho em, em không nghe máy, nhắn tin em không trả lời. Không biết em nói gì cho chồng chị mà anh ta gọi điện lại cho chị, mắng chửi chị thậm tệ.
Chị như phát điên lên và gọi điện cho cơ quan em yêu cầu gặp em lúc đó em sợ và mới nói “chị tắt đi em gọi điện lại cho chị”.
Em nói em đã cắt đứt với chồng chị, nhưng khi chị đọc lại những tin nhắn thì em im và trở mặt nói với chị “anh ấy đã không còn yêu chị thì chị buông tha anh ấy đi, không có em anh ấy sẽ không sống được đâu”.
Tối hôm đó chị và chồng cãi nhau, anh ấy dọn đồ đi bỏ lại chị, con thơ và mẹ anh cho chị nuôi, chăm sóc.
Sinh con mới được một tháng, chị phải chạy đi làm kiếm tiền mua sữa và trang trải cuộc sống. Hàng đêm ôm con vào lòng chị khóc, những giọt nước mắt khổ đau. Chị nén mọi đau khổ vào lòng mà chẳng biết tâm sự cùng ai.
Nhưng rồi cái gì cũng có giới hạn của nó em ạ.
Ngày 30/4, anh ấy không thèm về thăm vợ con, thăm mẹ. Anh ấy nói với mẹ rằng anh phải đi công tác. Nhưng thực chất là đi du lịch cùng em trên Đà Lạt, trong khi chị ở nhà đi làm kiếm từng đồng mua sữa cho con.
Ngày 1/6 quốc tế thiếu nhi, anh ấy không mua nổi cho con nổi một món quà, hay về thăm nó, vì anh ta bận đưa em lên Sài Gòn đi chơi, đi ăn nhà hàng.
Và cũng ngày hôm đó chị như người mất trí không kiểm soát được hành vi của mình, phóng xe ra chợ mua 2 gói thuốc chuột về uống, cũng may mọi người phát hiện và đưa chị đi bệnh viện.
Những ngày đau khổ điên loạn cũng qua đi. Bố mẹ chị, anh chị chị đã từ bắc bay vào ở bên chị, giúp chị vượt qua cơn khủng hoảng đó.
Em à, em mới sinh năm 1989 thôi mà em thật đáng sợ. Chị không biết sau này khi em trưởng thành hơn em sẽ thế nào nhỉ? Em tưởng chồng chị yêu em thật ư, đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi, trước sau gì anh ta cũng sẽ bỏ em như những cô gái khác thôi.
Em hãy cứ chìm đắm trong hạnh phúc đó đi, rồi một lúc nào đó em rớt xuống đừng nói chị không thông báo em.
Hôm nay là ngày chị quyết định ly hôn, chị sẽ không níu kéo một người chồng không xứng đáng, một người cha vô trách nhiệm nữa. Hai người hãy cứ tự do yêu nhau nhé.
Cứ yêu đi, khi nào cưới, bước vào cuộc sống gia đình sẽ không còn là màu hồng như em từng mơ tưởng đâu.
Theo Hạnh Thuý
Vietnamnet / http://dantri.com.vn/
Ngày chị phát hiện ra chồng ngoại tình cách đây 5 tháng, cũng đồng nghĩa với việc con chị khi đó tròn một tháng.
Trời đất như sụp đổ dưới chân chị khi chị cầm chiếc điện thoại lúc 12 giờ đêm và đọc những dòng tin nhắn: “yêu thương ngủ ngon nhé, anh mơ thấy yêu thương... yêu yêu thương thật nhiều”. Em có hiểu được cảm giác đó của chị không nhỉ?
Trong đêm tối ấy chị bấn loạn, cầm điện thoại và gọi điện lại cho số điện thoại ấy. Đầu dây bên kia là một cô gái giọng gốc Huế nghe máy. Chị hỏi “em là gì của chồng chị mà lại nhắn tin cho chồng chị như vậy?”
- Chồng chị là ai?
- Chồng chị là…
- Đó là chồng chị ư?
- Đúng, em có biết anh có vợ không?
- Dạ, không chị ơi, em hoàn toàn không biết.
Trời ơi! khi đó từ ghét em chị chuyển qua thương cảm cho em khi bị chồng chị lừa gạt bấy lâu nay mà không biết.
Vậy mà, đang lúc nói chuyện, chồng chị tỉnh dậy và giật cái điện thoại ném nát, anh ấy tát chị một cái. Chưa bao giờ anh ấy đánh chị, vậy mà… khi đó chị như con thú bị thương gào thét, căm phẫn, khổ đau. Chị khóc trong đau đớn và ôm con chặt vào lòng khóc đến ngất đi khi nào không hay.
Sáng mai chị gọi lại cho em, khi đó vẫn thương cảm với em, khuyên em buông chồng chị ra để anh về với gia đình, con thơ.
Em nói, chồng chị không xứng đáng với em, em xinh đẹp, học thức cao, trẻ trung hơn và quan trọng em có lòng tự trọng, em thương chị và bé nên em sẽ xa chồng chị.
Chị thơ ngây dại khờ tin vào lời em nói, chị còn thương và coi em như người bạn. Em nói với chị “em hiền và thơ ngây lắm nên ai nói gì em cũng tin, bởi vậy mới bị chồng chị lừa em”. Khi đó thề có trời phật chị thương cảm em thật sự.
Rồi một hôm chồng chị đi tắm, chị lấy máy đọc được những tin nhắn yêu thương của hai người. Vậy là chị lại bị em gạt bấy lâu nay.
Lúc đầu em chưa biết chồng chị có gia đình nên em là kẻ bị hại, là nạn nhân. Còn khi em biết chồng chị đã có gia đình em vẫn bám vào là tự em đã biến em thành “tội nhân”.
Chị gọi điện cho em, em không nghe máy, nhắn tin em không trả lời. Không biết em nói gì cho chồng chị mà anh ta gọi điện lại cho chị, mắng chửi chị thậm tệ.
Chị như phát điên lên và gọi điện cho cơ quan em yêu cầu gặp em lúc đó em sợ và mới nói “chị tắt đi em gọi điện lại cho chị”.
Em nói em đã cắt đứt với chồng chị, nhưng khi chị đọc lại những tin nhắn thì em im và trở mặt nói với chị “anh ấy đã không còn yêu chị thì chị buông tha anh ấy đi, không có em anh ấy sẽ không sống được đâu”.
Tối hôm đó chị và chồng cãi nhau, anh ấy dọn đồ đi bỏ lại chị, con thơ và mẹ anh cho chị nuôi, chăm sóc.
Sinh con mới được một tháng, chị phải chạy đi làm kiếm tiền mua sữa và trang trải cuộc sống. Hàng đêm ôm con vào lòng chị khóc, những giọt nước mắt khổ đau. Chị nén mọi đau khổ vào lòng mà chẳng biết tâm sự cùng ai.
Nhưng rồi cái gì cũng có giới hạn của nó em ạ.
Ngày 30/4, anh ấy không thèm về thăm vợ con, thăm mẹ. Anh ấy nói với mẹ rằng anh phải đi công tác. Nhưng thực chất là đi du lịch cùng em trên Đà Lạt, trong khi chị ở nhà đi làm kiếm từng đồng mua sữa cho con.
Ngày 1/6 quốc tế thiếu nhi, anh ấy không mua nổi cho con nổi một món quà, hay về thăm nó, vì anh ta bận đưa em lên Sài Gòn đi chơi, đi ăn nhà hàng.
Và cũng ngày hôm đó chị như người mất trí không kiểm soát được hành vi của mình, phóng xe ra chợ mua 2 gói thuốc chuột về uống, cũng may mọi người phát hiện và đưa chị đi bệnh viện.
Những ngày đau khổ điên loạn cũng qua đi. Bố mẹ chị, anh chị chị đã từ bắc bay vào ở bên chị, giúp chị vượt qua cơn khủng hoảng đó.
Em à, em mới sinh năm 1989 thôi mà em thật đáng sợ. Chị không biết sau này khi em trưởng thành hơn em sẽ thế nào nhỉ? Em tưởng chồng chị yêu em thật ư, đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi, trước sau gì anh ta cũng sẽ bỏ em như những cô gái khác thôi.
Em hãy cứ chìm đắm trong hạnh phúc đó đi, rồi một lúc nào đó em rớt xuống đừng nói chị không thông báo em.
Hôm nay là ngày chị quyết định ly hôn, chị sẽ không níu kéo một người chồng không xứng đáng, một người cha vô trách nhiệm nữa. Hai người hãy cứ tự do yêu nhau nhé.
Cứ yêu đi, khi nào cưới, bước vào cuộc sống gia đình sẽ không còn là màu hồng như em từng mơ tưởng đâu.
Theo Hạnh Thuý
Vietnamnet / http://dantri.com.vn/
Bác chồng quá quắt
Bác chồng quá quắt
Phía bên nhà chồng tôi có bà bác chồng quá lứa lỡ thì, sống một mình không con không cái. Khi chúng tôi cưới nhau, gia đình có thống nhất rằng vợ chồng tôi sang ở với bác, chăm bác như chăm mẹ, sau này bác trăm tuổi thì cái nhà bác đang ở sẽ cho vợ chồng tôi.
Đồng ý cùng chồng sang ở chung và phụng dưỡng bác, thực tình tôi không nghĩ đến chuyện được cho nhà. Bởi đó là điều quá xa vời. Tôi chỉ nghĩ, bác neo đơn, vợ chồng tôi sang ở cùng sẽ đỡ đần được bác trong cảnh già. Thấy người dưng nước lã lọ mọ một mình tuổi chiều hôm tôi còn biết thương, biết mủi lòng, huống chi là bác, bác ruột của chồng tôi.
Thời gian đầu tôi dọn sang “làm dâu” của bác không có vấn đề gì cả. Bác hơi khó tính nhưng tôi hiểu đó là vì tuổi già, vả lại bác sống đơn thân đã lâu nên tính tình như vậy, tôi không để bụng. Bác mắng thì tôi vâng, bảo lần sau con rút kinh nghiệm. Bác ốm thì tôi vẫn nấu cháo, thuốc thang cho bác uống. Khi khỏe bác muốn đi bộ tập thể dục, nhiều hôm tôi cũng nể bác đi cùng, dù có khi vừa từ cơ quan về thở còn chưa ra hơi. Hai bác cháu vừa đi vừa trò chuyện, tôi cũng muốn hiểu bác hơn, gần gũi bác hơn. Tôi nhận ra rằng bác hay xét nét. Bác nói xấu đủ người, các cháu dâu, cháu ruột, kể cả mẹ chồng tôi cũng có điều khiến bác không vừa ý. Bác bảo mẹ chồng tôi ky, còn cầm vàng của bác chưa chịu trả. Bác cũng coi như thôi, đấy là tiền mẹ chồng tôi lo cho bác lúc bác về với ông bà tổ tiên. Tôi thì cứ nghe vậy thôi chứ chuyện thị phi tôi không có thói quen tham gia bình luận.
Biết tính bác thích tiền, vợ chồng đang thời son rỗi, đi làm cũng có đồng ra đồng vào, lại ít phải chi tiêu nên thi thoảng tôi có biếu bác thêm. Bác hình như vì thế mà yêu quý tôi hơn, hay để dành cho tôi lúc thì quả chuối, khi thì tấm bánh. Tôi vui vì quan hệ hai bác cháu tốt đẹp. Mẹ chồng tôi bận quản việc bên nhà bố mẹ, nên bên “nhà tôi” mẹ không ý kiến gì. Mẹ bảo cứ coi bác như mẹ chồng, còn với mẹ không cần câu nệ. Tôi vì lời dặn ấy cứ ra sức thảo hiền, gia đình nhà chồng và cả chồng tôi đều rất hài lòng. Họ nhẹ lòng hơn vì đã chọn được người chăm sóc cho bác.
Sự thể chỉ bắt đầu khi tôi sinh con. Con đầu lòng nên tôi ít kinh nghiệm. Chẳng hiểu sao mà thằng bé cứ ốm đau quặt quẹo, quấy khóc hoài. Ba tháng đầu nó làm khổ tôi vì cứ đêm là quấy. Tôi gầy rạc cả người, mắt trũng sâu, thâm đen xì xịt. Chồng tôi sáng phải đi làm sớm nên chỉ đỡ đần được vợ thời gian đầu, sau anh cũng kiệt sức, còn quay ra cáu gắt vợ vì không dỗ được con. Tôi vừa giận vừa thương, lại bế con đi chỗ khác cho anh ngủ.
Cũng vì nuôi con vất vả quá nên tôi chẳng còn sức chăm chút đến bác. Ngày trước sáng sáng tôi dẫn bác ra phố ăn quà hay lượn xe mua đồ ăn về cho bác trước khi đi làm, nhưng bây giờ tôi tranh thủ ngủ thẳng cánh lúc con chưa thức dậy. Bởi vì cả đêm tôi mệt với nó rồi, đến lúc nó thức là tôi lại mệt nữa, thời gian ăn còn chẳng có. Nó bám mẹ nên chẳng chịu theo ai. Tôi tay ăn tay bế nó là chuyện bình thường.
Từ ngày tôi có con bác phải tự nấu mì ăn sáng. Nhưng có khi mì hết tôi chưa kịp nhờ chồng mua thì bác nhịn đói. Vài lần như vậy tôi không để ý là bác sẽ dỗi. Khi tôi chưa có con, tôi chăm chút bác là vậy, nhưng lúc tôi bận con mọn rồi, bác lại không đỡ đần gì tôi. Bác bảo “tao cả đời chả chồng con nên nhìn thấy trẻ con là sợ. Tao không chăm được”. Tôi cũng biết bác lóng ngóng với trẻ sơ sinh nên những việc như cho ti bình hay tắm bé, thay bỉm... tôi không dám nhờ. Nhưng nhiều lúc tôi ăn mà bác không bế con giúp tôi, cứ để hai mẹ con đấu vật với nhau làm tôi tủi thân muốn khóc.
Cũng vì sinh con là thêm nhiều chi phí, tiền nuôi nó, chăm sóc y tế cho nó, nghỉ sinh mấy tháng thu nhập giảm... nên tôi không có tiền để biếu bác. Tôi muốn tiết kiệm hết sức với khoản dự phòng. Dù sao bác vẫn có lương hưu, sinh hoạt trong gia đình thì vợ chồng tôi lo nên bác không mấy khi phải tiêu đến tiền. Tôi nghĩ như vậy mình cắt khoản biếu thêm cũng được...
Cho đến khi đứa em họ chồng sang chơi thăm cháu ngồi nói chuyện, tôi mới biết bác đi than thở, kể xấu về tôi với... khắp cả họ hàng rồi. Bác bảo tôi vụng thối vụng nát không biết chăm con, để nó ốm đau còi xương nên suốt ngày vặn mình quấy khóc. Bác bảo tôi sợ béo, kiêng khem ăn uống quá nên chả có sữa, để đêm con khát cứ khóc ngằn ngặt, đến nỗi chồng tôi phát bực phải gầm lên thế là vợ chồng lại cãi nhau.. Bác bảo tôi chây lười, cậy sinh con rồi nên suốt ngày ôm con nằm ườn trong phòng chả nhúc nhắc việc gì, nhà gạo muối hết cũng không buồn biết...
Tôi nghe mà ức đến nghẹn cả cổ. Chẳng hiểu sao bác có thể dựng chuyện đến thế. Tôi vốn nghĩ rất thương bác nên mới chấp nhận ở chung, coi bác như mẹ, dốc lòng chăm sóc, nhưng khi tôi vất vả thì bác lại không thương tôi. Nhà của bác thực sự tôi không cần. Tài sản được cho thì quý, nhưng có ai chết vì không có tài sản được cho đâu. Vợ chồng tôi còn trẻ, tôi vẫn tin sẽ có ngày làm nên. Cái nhà do tự tay mình làm ra sẽ bền vững hơn và mình biết nâng niu giá trị của nó. Tự nhiên tôi muốn trả bác cho nhà chồng, trả luôn cả cái nhà vốn dĩ chưa bao giờ tôi nghĩ là của vợ chồng tôi.
Thu Thủy / http://dantri.com.vn/
Phía bên nhà chồng tôi có bà bác chồng quá lứa lỡ thì, sống một mình không con không cái. Khi chúng tôi cưới nhau, gia đình có thống nhất rằng vợ chồng tôi sang ở với bác, chăm bác như chăm mẹ, sau này bác trăm tuổi thì cái nhà bác đang ở sẽ cho vợ chồng tôi.
Đồng ý cùng chồng sang ở chung và phụng dưỡng bác, thực tình tôi không nghĩ đến chuyện được cho nhà. Bởi đó là điều quá xa vời. Tôi chỉ nghĩ, bác neo đơn, vợ chồng tôi sang ở cùng sẽ đỡ đần được bác trong cảnh già. Thấy người dưng nước lã lọ mọ một mình tuổi chiều hôm tôi còn biết thương, biết mủi lòng, huống chi là bác, bác ruột của chồng tôi.
Thời gian đầu tôi dọn sang “làm dâu” của bác không có vấn đề gì cả. Bác hơi khó tính nhưng tôi hiểu đó là vì tuổi già, vả lại bác sống đơn thân đã lâu nên tính tình như vậy, tôi không để bụng. Bác mắng thì tôi vâng, bảo lần sau con rút kinh nghiệm. Bác ốm thì tôi vẫn nấu cháo, thuốc thang cho bác uống. Khi khỏe bác muốn đi bộ tập thể dục, nhiều hôm tôi cũng nể bác đi cùng, dù có khi vừa từ cơ quan về thở còn chưa ra hơi. Hai bác cháu vừa đi vừa trò chuyện, tôi cũng muốn hiểu bác hơn, gần gũi bác hơn. Tôi nhận ra rằng bác hay xét nét. Bác nói xấu đủ người, các cháu dâu, cháu ruột, kể cả mẹ chồng tôi cũng có điều khiến bác không vừa ý. Bác bảo mẹ chồng tôi ky, còn cầm vàng của bác chưa chịu trả. Bác cũng coi như thôi, đấy là tiền mẹ chồng tôi lo cho bác lúc bác về với ông bà tổ tiên. Tôi thì cứ nghe vậy thôi chứ chuyện thị phi tôi không có thói quen tham gia bình luận.
Biết tính bác thích tiền, vợ chồng đang thời son rỗi, đi làm cũng có đồng ra đồng vào, lại ít phải chi tiêu nên thi thoảng tôi có biếu bác thêm. Bác hình như vì thế mà yêu quý tôi hơn, hay để dành cho tôi lúc thì quả chuối, khi thì tấm bánh. Tôi vui vì quan hệ hai bác cháu tốt đẹp. Mẹ chồng tôi bận quản việc bên nhà bố mẹ, nên bên “nhà tôi” mẹ không ý kiến gì. Mẹ bảo cứ coi bác như mẹ chồng, còn với mẹ không cần câu nệ. Tôi vì lời dặn ấy cứ ra sức thảo hiền, gia đình nhà chồng và cả chồng tôi đều rất hài lòng. Họ nhẹ lòng hơn vì đã chọn được người chăm sóc cho bác.
Sự thể chỉ bắt đầu khi tôi sinh con. Con đầu lòng nên tôi ít kinh nghiệm. Chẳng hiểu sao mà thằng bé cứ ốm đau quặt quẹo, quấy khóc hoài. Ba tháng đầu nó làm khổ tôi vì cứ đêm là quấy. Tôi gầy rạc cả người, mắt trũng sâu, thâm đen xì xịt. Chồng tôi sáng phải đi làm sớm nên chỉ đỡ đần được vợ thời gian đầu, sau anh cũng kiệt sức, còn quay ra cáu gắt vợ vì không dỗ được con. Tôi vừa giận vừa thương, lại bế con đi chỗ khác cho anh ngủ.
Cũng vì nuôi con vất vả quá nên tôi chẳng còn sức chăm chút đến bác. Ngày trước sáng sáng tôi dẫn bác ra phố ăn quà hay lượn xe mua đồ ăn về cho bác trước khi đi làm, nhưng bây giờ tôi tranh thủ ngủ thẳng cánh lúc con chưa thức dậy. Bởi vì cả đêm tôi mệt với nó rồi, đến lúc nó thức là tôi lại mệt nữa, thời gian ăn còn chẳng có. Nó bám mẹ nên chẳng chịu theo ai. Tôi tay ăn tay bế nó là chuyện bình thường.
Từ ngày tôi có con bác phải tự nấu mì ăn sáng. Nhưng có khi mì hết tôi chưa kịp nhờ chồng mua thì bác nhịn đói. Vài lần như vậy tôi không để ý là bác sẽ dỗi. Khi tôi chưa có con, tôi chăm chút bác là vậy, nhưng lúc tôi bận con mọn rồi, bác lại không đỡ đần gì tôi. Bác bảo “tao cả đời chả chồng con nên nhìn thấy trẻ con là sợ. Tao không chăm được”. Tôi cũng biết bác lóng ngóng với trẻ sơ sinh nên những việc như cho ti bình hay tắm bé, thay bỉm... tôi không dám nhờ. Nhưng nhiều lúc tôi ăn mà bác không bế con giúp tôi, cứ để hai mẹ con đấu vật với nhau làm tôi tủi thân muốn khóc.
Cũng vì sinh con là thêm nhiều chi phí, tiền nuôi nó, chăm sóc y tế cho nó, nghỉ sinh mấy tháng thu nhập giảm... nên tôi không có tiền để biếu bác. Tôi muốn tiết kiệm hết sức với khoản dự phòng. Dù sao bác vẫn có lương hưu, sinh hoạt trong gia đình thì vợ chồng tôi lo nên bác không mấy khi phải tiêu đến tiền. Tôi nghĩ như vậy mình cắt khoản biếu thêm cũng được...
Cho đến khi đứa em họ chồng sang chơi thăm cháu ngồi nói chuyện, tôi mới biết bác đi than thở, kể xấu về tôi với... khắp cả họ hàng rồi. Bác bảo tôi vụng thối vụng nát không biết chăm con, để nó ốm đau còi xương nên suốt ngày vặn mình quấy khóc. Bác bảo tôi sợ béo, kiêng khem ăn uống quá nên chả có sữa, để đêm con khát cứ khóc ngằn ngặt, đến nỗi chồng tôi phát bực phải gầm lên thế là vợ chồng lại cãi nhau.. Bác bảo tôi chây lười, cậy sinh con rồi nên suốt ngày ôm con nằm ườn trong phòng chả nhúc nhắc việc gì, nhà gạo muối hết cũng không buồn biết...
Tôi nghe mà ức đến nghẹn cả cổ. Chẳng hiểu sao bác có thể dựng chuyện đến thế. Tôi vốn nghĩ rất thương bác nên mới chấp nhận ở chung, coi bác như mẹ, dốc lòng chăm sóc, nhưng khi tôi vất vả thì bác lại không thương tôi. Nhà của bác thực sự tôi không cần. Tài sản được cho thì quý, nhưng có ai chết vì không có tài sản được cho đâu. Vợ chồng tôi còn trẻ, tôi vẫn tin sẽ có ngày làm nên. Cái nhà do tự tay mình làm ra sẽ bền vững hơn và mình biết nâng niu giá trị của nó. Tự nhiên tôi muốn trả bác cho nhà chồng, trả luôn cả cái nhà vốn dĩ chưa bao giờ tôi nghĩ là của vợ chồng tôi.
Thu Thủy / http://dantri.com.vn/
Khổ vì chồng ghen
Khổ vì chồng ghen
Tôi là gái tỉnh lẻ lên thành phố, sống cùng nhà bà con. Gọi là bà con cho sang chứ thực ra chỉ là họ hàng xa, chị con bác chủ nhà sinh em bé nên hai bác nhờ tôi lên ở chung, đỡ đần chị.
Hàng tháng hai bác gửi biếu bố mẹ tôi dưới quê ít tiền, tôi biết đấy coi như là tiền công tôi đi giúp việc, nhưng hai bác không nói thế. Tôi cũng biết ơn vì thái độ này. Hai bác có bảo, tôi cứ ở lại nhà với hai bác và anh chị, đến tuổi bác gả chồng cho. Tôi ít chữ, học hành không đến nơi đến chốn, cho nên được như thế cũng là ấm tấm thân, bố mẹ tôi rất yên tâm khi gửi tôi lên thành phố.
Ở đây tuy công việc luôn chân luôn tay, nhà có trẻ sơ sinh nên lắm việc vặt, nhưng vẫn còn sướng hơn ở quê khối. Không nắng gió, không lấm bùn, tôi thay da đổi thịt từng ngày. Có người mới gặp tôi ở nhà bác lần đầu, vài tháng sau đã ngỡ ngàng nói trông tôi rất khác. Tôi cũng cảm nhận là như vậy. 20 tuổi, da tôi trắng, môi tôi hồng, dáng người thanh cao khỏe mạnh.
Có nhà người bạn của hai bác tôi, họ có anh con trai, 40 tuổi rồi nhưng chưa vợ. Anh ấy diện mạo không đến nỗi nào, phải cái chân thọt, đi cà nhắc. Nghe nói anh ấy bị tai nạn giao thông từ cách đây rất lâu nên chân bị tật. Bù lại, anh ấy giỏi giang buôn bán, là người biết kiếm tiền và kiếm được nhiều tiền. Gia đình anh ấy có ý xin tôi về làm dâu. Lúc ấy tôi cũng đã 22, ở với nhà bác họ được mấy năm rồi. Con của chị họ tôi cũng đã lớn, nên hai bác hỏi ý tôi thế nào. Thân gái quê, chưa yêu ai bao giờ, nay lại có mối thành phố để ý muốn cưới nên tôi cũng ưng. Bố mẹ tôi ở quê mừng hết biết.
Thế là tôi đi làm dâu, làm vợ. Tôi không gặp nhiều khó khăn trong việc hòa đồng với cách sinh hoạt của nhà chồng, bởi dù sao tôi cũng quen với thành phố được mấy năm. Gia đình nhà chồng đều làm ăn buôn bán. Cho nên khi tôi về cũng phải đỡ đần họ. Tính tôi nhanh nhẹn, cởi mở, dễ bắt chuyện nên được cho ra trông cửa hàng. Khách ra khách vào cũng vui. Tiền hàng tôi đưa chồng hết, anh là người quản lý. Một năm sau tôi sinh con đầu lòng. Sau ấy hai năm lại sinh đứa nữa. Nhìn ngoài thấy gia đình tôi rất hạnh phúc. Tôi cũng nghĩ số mình thế là sướng rồi. Chỉ mỗi một điều, chồng tôi vì yêu vợ quá nên rất hay ghen.
Hồi mới cưới tôi đã biết anh có tính này nhưng tình cảm vợ chồng lúc mới mẻ, còn ngọt ngào lãng mạn nên cũng dễ bỏ qua. Nhưng dần dà tôi bắt đầu thấy mệt khi cứ phải dỗ dành anh. Tôi không dỗ nữa thì anh càng tin là tôi thay lòng đổi dạ. Anh hay khó chịu, nhắc nhở thái độ tôi với khách. Tôi chỉ hơi cười nói anh đã cho rằng thiếu chính chuyên, nhưng bán hàng mà mặt đâm lê thì ai người ta mua bán với mình. Khổ cho tôi là đã hai con nhưng trông cứ hơ hớ, phây phây. Thực ra tôi cũng ý thức được rằng chồng hơn mình nhiều tuổi, trong khi anh đã xế chiều rồi thì tôi vẫn hừng hực sức xuân. Song vẻ ngoài là như vậy, chứ tôi chưa bao giờ để tâm chuyện chồng héo vợ tươi dù chỉ trong ý nghĩ. Chồng lại hay tự ti vì cái chân bị tật, nên anh cứ so bì, dù không rõ ràng, nhưng anh thường nói xéo, mỉa mai, bóng gió so sánh mình với “thằng khác” rồi kết luận rằng “thế bảo sao mà cô không thích nó”. Càng ngày thói ghen của anh càng leo thang đến độ tôi khó thở. Ở đâu làm gì tôi cũng có cảm giác đang bị anh trông chừng. Đêm đến anh hay dằn vặt, dỗi hờn tôi. Chẳng biết nghe ai nói ra nói vào mà anh nhất định rằng tôi bớt tiền hàng cho trai, siết chặt tôi về tài chính, anh trở nên chặt chẽ trong chuyện chi tiêu đến mức tôi không còn nhận ra anh. Tôi mệt óc đã đành, nhưng sợ nhất là thái độ ghen tuông của anh có thể làm hình ảnh tôi méo mó trong mắt hai đứa con đang mỗi ngày mỗi lớn.
Hôm trước không hiểu anh vô tình hay cố ý nhắc cho tôi nhớ về “gốc gác” của mình. Anh không quên nhấn mạnh rằng nhờ có anh mà tôi được đổi đời, cho nên tôi đừng “ăn cháo đá bát”. Tôi đau lòng lắm. Tôi đâu có quên mình là đứa nhà quê, đúng là khi lấy anh tôi cũng nghĩ nhiều đến chuyện đổi đời, nhưng tình nghĩa vợ chồng bao năm cùng hai đứa con đã ra đời chẳng lẽ không đủ cho chúng tôi gắn bó hơn ngoài lý do vật chất? Anh nói thế là anh coi thường tôi và tình cảm của tôi quá rồi. Chẳng lẽ tôi tỉnh lẻ, lấy chồng thành phố, ước muốn xây dựng một cuộc sống bình thường, hạnh phúc lại là sai?
T. Nhàn/ http://dantri.com.vn/
Tôi là gái tỉnh lẻ lên thành phố, sống cùng nhà bà con. Gọi là bà con cho sang chứ thực ra chỉ là họ hàng xa, chị con bác chủ nhà sinh em bé nên hai bác nhờ tôi lên ở chung, đỡ đần chị.
Hàng tháng hai bác gửi biếu bố mẹ tôi dưới quê ít tiền, tôi biết đấy coi như là tiền công tôi đi giúp việc, nhưng hai bác không nói thế. Tôi cũng biết ơn vì thái độ này. Hai bác có bảo, tôi cứ ở lại nhà với hai bác và anh chị, đến tuổi bác gả chồng cho. Tôi ít chữ, học hành không đến nơi đến chốn, cho nên được như thế cũng là ấm tấm thân, bố mẹ tôi rất yên tâm khi gửi tôi lên thành phố.
Ở đây tuy công việc luôn chân luôn tay, nhà có trẻ sơ sinh nên lắm việc vặt, nhưng vẫn còn sướng hơn ở quê khối. Không nắng gió, không lấm bùn, tôi thay da đổi thịt từng ngày. Có người mới gặp tôi ở nhà bác lần đầu, vài tháng sau đã ngỡ ngàng nói trông tôi rất khác. Tôi cũng cảm nhận là như vậy. 20 tuổi, da tôi trắng, môi tôi hồng, dáng người thanh cao khỏe mạnh.
Có nhà người bạn của hai bác tôi, họ có anh con trai, 40 tuổi rồi nhưng chưa vợ. Anh ấy diện mạo không đến nỗi nào, phải cái chân thọt, đi cà nhắc. Nghe nói anh ấy bị tai nạn giao thông từ cách đây rất lâu nên chân bị tật. Bù lại, anh ấy giỏi giang buôn bán, là người biết kiếm tiền và kiếm được nhiều tiền. Gia đình anh ấy có ý xin tôi về làm dâu. Lúc ấy tôi cũng đã 22, ở với nhà bác họ được mấy năm rồi. Con của chị họ tôi cũng đã lớn, nên hai bác hỏi ý tôi thế nào. Thân gái quê, chưa yêu ai bao giờ, nay lại có mối thành phố để ý muốn cưới nên tôi cũng ưng. Bố mẹ tôi ở quê mừng hết biết.
Thế là tôi đi làm dâu, làm vợ. Tôi không gặp nhiều khó khăn trong việc hòa đồng với cách sinh hoạt của nhà chồng, bởi dù sao tôi cũng quen với thành phố được mấy năm. Gia đình nhà chồng đều làm ăn buôn bán. Cho nên khi tôi về cũng phải đỡ đần họ. Tính tôi nhanh nhẹn, cởi mở, dễ bắt chuyện nên được cho ra trông cửa hàng. Khách ra khách vào cũng vui. Tiền hàng tôi đưa chồng hết, anh là người quản lý. Một năm sau tôi sinh con đầu lòng. Sau ấy hai năm lại sinh đứa nữa. Nhìn ngoài thấy gia đình tôi rất hạnh phúc. Tôi cũng nghĩ số mình thế là sướng rồi. Chỉ mỗi một điều, chồng tôi vì yêu vợ quá nên rất hay ghen.
Hồi mới cưới tôi đã biết anh có tính này nhưng tình cảm vợ chồng lúc mới mẻ, còn ngọt ngào lãng mạn nên cũng dễ bỏ qua. Nhưng dần dà tôi bắt đầu thấy mệt khi cứ phải dỗ dành anh. Tôi không dỗ nữa thì anh càng tin là tôi thay lòng đổi dạ. Anh hay khó chịu, nhắc nhở thái độ tôi với khách. Tôi chỉ hơi cười nói anh đã cho rằng thiếu chính chuyên, nhưng bán hàng mà mặt đâm lê thì ai người ta mua bán với mình. Khổ cho tôi là đã hai con nhưng trông cứ hơ hớ, phây phây. Thực ra tôi cũng ý thức được rằng chồng hơn mình nhiều tuổi, trong khi anh đã xế chiều rồi thì tôi vẫn hừng hực sức xuân. Song vẻ ngoài là như vậy, chứ tôi chưa bao giờ để tâm chuyện chồng héo vợ tươi dù chỉ trong ý nghĩ. Chồng lại hay tự ti vì cái chân bị tật, nên anh cứ so bì, dù không rõ ràng, nhưng anh thường nói xéo, mỉa mai, bóng gió so sánh mình với “thằng khác” rồi kết luận rằng “thế bảo sao mà cô không thích nó”. Càng ngày thói ghen của anh càng leo thang đến độ tôi khó thở. Ở đâu làm gì tôi cũng có cảm giác đang bị anh trông chừng. Đêm đến anh hay dằn vặt, dỗi hờn tôi. Chẳng biết nghe ai nói ra nói vào mà anh nhất định rằng tôi bớt tiền hàng cho trai, siết chặt tôi về tài chính, anh trở nên chặt chẽ trong chuyện chi tiêu đến mức tôi không còn nhận ra anh. Tôi mệt óc đã đành, nhưng sợ nhất là thái độ ghen tuông của anh có thể làm hình ảnh tôi méo mó trong mắt hai đứa con đang mỗi ngày mỗi lớn.
Hôm trước không hiểu anh vô tình hay cố ý nhắc cho tôi nhớ về “gốc gác” của mình. Anh không quên nhấn mạnh rằng nhờ có anh mà tôi được đổi đời, cho nên tôi đừng “ăn cháo đá bát”. Tôi đau lòng lắm. Tôi đâu có quên mình là đứa nhà quê, đúng là khi lấy anh tôi cũng nghĩ nhiều đến chuyện đổi đời, nhưng tình nghĩa vợ chồng bao năm cùng hai đứa con đã ra đời chẳng lẽ không đủ cho chúng tôi gắn bó hơn ngoài lý do vật chất? Anh nói thế là anh coi thường tôi và tình cảm của tôi quá rồi. Chẳng lẽ tôi tỉnh lẻ, lấy chồng thành phố, ước muốn xây dựng một cuộc sống bình thường, hạnh phúc lại là sai?
T. Nhàn/ http://dantri.com.vn/
Friday, 23 May 2014
Học cách hòa thuận với mẹ chồng
Học cách hòa thuận với mẹ chồng
Không ít chị em trong các cuộc chuyện trò bà “tám” thường ca thán mình chẳng hợp mẹ chồng, thậm chí còn có mối quan hệ căng thẳng. Cuộc sống của họ hiển nhiên đang có vấn đề, song không phải ai cũng nhìn ra rằng, vấn đề, rất có thể, xuất phát từ phía họ.
Điều đầu tiên bạn nên nhớ, bạn với mẹ chồng, cả hai đều là đàn bà, và cho dù địa vị, chỗ đứng trong gia đình có khác nhau, thì mọi ứng xử rốt cuộc cũng vẫn theo cách của đàn bà với đầy đủ các đặc điểm nhỏ nhen, hay để ý vặt, hay ghen, dễ chuyện bé xé ra to và không giữ được ấm ức trong lòng - hậu quả của việc buộc phải đi “nói xấu”...
Cho nên ở một góc độ nào đó, với những “động thái” mang đặc điểm giới rõ ràng như vậy, nếu có thể bỏ qua được, hãy xác định bỏ qua. Bạn vừa nghe cô con dâu nhà hàng xóm rỉ tai rằng hôm qua mẹ chồng bạn “buôn” suốt chiều với mẹ chồng cô ấy và đề tài là bạn? Hãy nghĩ đến những lúc bạn tham gia ngồi “tám” với đám chị em công sở trong phòng, lúc ấy bạn cũng chỉ buôn bán góp vui chứ đâu có ác ý gì, cho nên có thể bỏ qua. Vì bạn và bà đều là phụ nữ và có nhu cầu chia sẻ.
Cũng vì cả hai đều là đàn bà nên bên cạnh những đặc điểm xấu xí như để ý vặt, hay ghen, tranh giành nhau một người đàn ông (chồng bạn, con trai của bà)... thì bạn và mẹ chồng vẫn tồn tại trong mình những điều tốt đẹp chỉ phụ nữ mới có, đó là lòng nhân hậu, vị tha, thích quan tâm, săn sóc... Hãy nghĩ đến những đặc điểm đó là thế mạnh, nét tích cực của “đối phương” để bất cứ mâu thuẫn nào xảy ra sau đó đều có thể xí xóa được hết.
Có thể bạn ấm ức vì mẹ chồng không chịu xắn tay vào giúp mình những việc bếp núc, giặt giũ, trông cháu... Nhưng những bà nội nhác việc nhà như thế lại thường là người có thế mạnh ở giao tiếp xã hội, giao du, quen biết rộng và có khả năng tài chính. Nếu một bà nội “nhác việc nhà” bỗng dưng cho vợ chồng bạn thêm tiền để đủ sức mua căn nhà các bạn đang ước ao, thì đừng nghĩ đó là việc đương nhiên, hãy biết ơn bởi ông bà không có nghĩa vụ phải làm điều đó với vợ chồng bạn. Nên nghĩ rằng, nếu không có sự tiếp sức ấy, thì kế hoạch mua nhà của các bạn còn kéo dài rất lâu, thậm chí đến hết đời nếu chỉ là người làm công ăn lương hàng tháng.
Nếu bạn luôn ức chế vì cứ phải xoay như chong chóng với việc xếp lịch đi làm, đón con, tắm rửa, cho chúng ăn mà không hề được mẹ chồng hỗ trợ, hãy nghĩ lại chuyện lần trước, khi một người bà con nào đó bên ngoại của bạn phải đi cấp cứu, trong nhà còn đang lúng túng rối tinh thì mẹ chồng bạn là người gọi giúp cuộc điện thoại tới bác sĩ trong viện để sắp xếp ổn thỏa. Bà sau đó còn thăm hỏi người nhà bạn và quà cáp chu đáo... Bạn thấy không, những mẹ chồng như vậy chưa hẳn là cố tình đẩy việc nhà cho bạn, chẳng qua họ có thừa đam mê với “việc lớn” nên xem nhẹ “việc không tên” mà thôi.
Lại có những mẹ chồng hay xét nét con dâu, soi con dâu từ cái váy cô ấy mặc đến đôi tất cô ấy mang, kiểu tóc, màu móng tay, cách cô ấy tiêu tiền... Những mẹ chồng ấy đa phần có sự khác biệt với con dâu về gốc gác, nên dẫn đến sự khác biệt trong cách sống. Đừng lấy làm khó chịu. Thử nghĩ lại xem, nếu không nhờ sự chân chất, giản dị, biết căn cơ tiết kiệm ấy, thì chắc gì họ đủ tiền cho con trai - là chồng bạn bây giờ - đi du học nước ngoài và trở nên thành đạt như hôm nay. Hãy nghĩ rằng, chưa biết chừng bạn cũng cần học một chút tính căn cơ của bà. Trước giờ bạn luôn nghĩ vì mình còn trẻ, kiếm được tiền nên cần phải tiêu tiền, nhưng bạn có nghĩ, mình trong ngần ấy năm đi làm đã tiết kiệm được bao nhiêu cho những kế hoạch dài hơn chưa?
Sau cùng tôi cho rằng, mọi khó khăn mâu thuẫn đều có nguyên nhân của nó và sẽ tìm ra cách giải quyết. Quan trọng là bạn phải có thiện chí giải quyết mâu thuẫn theo chiều hướng tích cực. Nên xóa bỏ định kiến vai vế mẹ chồng - nàng dâu, hãy nghĩ đó là khó khăn trong quan hệ “đàn bà với nhau”, cần chút tinh tế để dàn xếp.
Và đừng ấm ức với một điều hiển nhiên là “con dâu chẳng bao giờ được thương như con đẻ”. Bạn không cần phải được thương như con đẻ mới giải quyết nổi vấn đề. Một mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu có sự tôn trọng lẫn nhau đã là thành công rồi, và nếu có thể thông cảm được cho nhau, lấy cái tích cực bù cho cái tiêu cực thì càng tốt. Điều ấy cũng không có gì khó một khi bạn xác định mình và mẹ chồng rất... có duyên trong đời, nên mới thương yêu và cùng muốn dành tất cả cho một người đàn ông.
Hạ Thủy / http://dantri.com.vn
Không ít chị em trong các cuộc chuyện trò bà “tám” thường ca thán mình chẳng hợp mẹ chồng, thậm chí còn có mối quan hệ căng thẳng. Cuộc sống của họ hiển nhiên đang có vấn đề, song không phải ai cũng nhìn ra rằng, vấn đề, rất có thể, xuất phát từ phía họ.
Điều đầu tiên bạn nên nhớ, bạn với mẹ chồng, cả hai đều là đàn bà, và cho dù địa vị, chỗ đứng trong gia đình có khác nhau, thì mọi ứng xử rốt cuộc cũng vẫn theo cách của đàn bà với đầy đủ các đặc điểm nhỏ nhen, hay để ý vặt, hay ghen, dễ chuyện bé xé ra to và không giữ được ấm ức trong lòng - hậu quả của việc buộc phải đi “nói xấu”...
Cho nên ở một góc độ nào đó, với những “động thái” mang đặc điểm giới rõ ràng như vậy, nếu có thể bỏ qua được, hãy xác định bỏ qua. Bạn vừa nghe cô con dâu nhà hàng xóm rỉ tai rằng hôm qua mẹ chồng bạn “buôn” suốt chiều với mẹ chồng cô ấy và đề tài là bạn? Hãy nghĩ đến những lúc bạn tham gia ngồi “tám” với đám chị em công sở trong phòng, lúc ấy bạn cũng chỉ buôn bán góp vui chứ đâu có ác ý gì, cho nên có thể bỏ qua. Vì bạn và bà đều là phụ nữ và có nhu cầu chia sẻ.
Cũng vì cả hai đều là đàn bà nên bên cạnh những đặc điểm xấu xí như để ý vặt, hay ghen, tranh giành nhau một người đàn ông (chồng bạn, con trai của bà)... thì bạn và mẹ chồng vẫn tồn tại trong mình những điều tốt đẹp chỉ phụ nữ mới có, đó là lòng nhân hậu, vị tha, thích quan tâm, săn sóc... Hãy nghĩ đến những đặc điểm đó là thế mạnh, nét tích cực của “đối phương” để bất cứ mâu thuẫn nào xảy ra sau đó đều có thể xí xóa được hết.
Có thể bạn ấm ức vì mẹ chồng không chịu xắn tay vào giúp mình những việc bếp núc, giặt giũ, trông cháu... Nhưng những bà nội nhác việc nhà như thế lại thường là người có thế mạnh ở giao tiếp xã hội, giao du, quen biết rộng và có khả năng tài chính. Nếu một bà nội “nhác việc nhà” bỗng dưng cho vợ chồng bạn thêm tiền để đủ sức mua căn nhà các bạn đang ước ao, thì đừng nghĩ đó là việc đương nhiên, hãy biết ơn bởi ông bà không có nghĩa vụ phải làm điều đó với vợ chồng bạn. Nên nghĩ rằng, nếu không có sự tiếp sức ấy, thì kế hoạch mua nhà của các bạn còn kéo dài rất lâu, thậm chí đến hết đời nếu chỉ là người làm công ăn lương hàng tháng.
Nếu bạn luôn ức chế vì cứ phải xoay như chong chóng với việc xếp lịch đi làm, đón con, tắm rửa, cho chúng ăn mà không hề được mẹ chồng hỗ trợ, hãy nghĩ lại chuyện lần trước, khi một người bà con nào đó bên ngoại của bạn phải đi cấp cứu, trong nhà còn đang lúng túng rối tinh thì mẹ chồng bạn là người gọi giúp cuộc điện thoại tới bác sĩ trong viện để sắp xếp ổn thỏa. Bà sau đó còn thăm hỏi người nhà bạn và quà cáp chu đáo... Bạn thấy không, những mẹ chồng như vậy chưa hẳn là cố tình đẩy việc nhà cho bạn, chẳng qua họ có thừa đam mê với “việc lớn” nên xem nhẹ “việc không tên” mà thôi.
Lại có những mẹ chồng hay xét nét con dâu, soi con dâu từ cái váy cô ấy mặc đến đôi tất cô ấy mang, kiểu tóc, màu móng tay, cách cô ấy tiêu tiền... Những mẹ chồng ấy đa phần có sự khác biệt với con dâu về gốc gác, nên dẫn đến sự khác biệt trong cách sống. Đừng lấy làm khó chịu. Thử nghĩ lại xem, nếu không nhờ sự chân chất, giản dị, biết căn cơ tiết kiệm ấy, thì chắc gì họ đủ tiền cho con trai - là chồng bạn bây giờ - đi du học nước ngoài và trở nên thành đạt như hôm nay. Hãy nghĩ rằng, chưa biết chừng bạn cũng cần học một chút tính căn cơ của bà. Trước giờ bạn luôn nghĩ vì mình còn trẻ, kiếm được tiền nên cần phải tiêu tiền, nhưng bạn có nghĩ, mình trong ngần ấy năm đi làm đã tiết kiệm được bao nhiêu cho những kế hoạch dài hơn chưa?
Sau cùng tôi cho rằng, mọi khó khăn mâu thuẫn đều có nguyên nhân của nó và sẽ tìm ra cách giải quyết. Quan trọng là bạn phải có thiện chí giải quyết mâu thuẫn theo chiều hướng tích cực. Nên xóa bỏ định kiến vai vế mẹ chồng - nàng dâu, hãy nghĩ đó là khó khăn trong quan hệ “đàn bà với nhau”, cần chút tinh tế để dàn xếp.
Và đừng ấm ức với một điều hiển nhiên là “con dâu chẳng bao giờ được thương như con đẻ”. Bạn không cần phải được thương như con đẻ mới giải quyết nổi vấn đề. Một mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu có sự tôn trọng lẫn nhau đã là thành công rồi, và nếu có thể thông cảm được cho nhau, lấy cái tích cực bù cho cái tiêu cực thì càng tốt. Điều ấy cũng không có gì khó một khi bạn xác định mình và mẹ chồng rất... có duyên trong đời, nên mới thương yêu và cùng muốn dành tất cả cho một người đàn ông.
Hạ Thủy / http://dantri.com.vn
Câu chuyện của chiếc rèm cửa
Câu chuyện của chiếc rèm cửa
(Dân trí) - Tôi được mang về nhân dịp cô chủ sinh con đầu lòng. Cậu chủ mua tặng cô và con trai cả một ngôi nhà, tôi là vật dụng quá nhỏ bé so với giá trị món quà của cậu chủ, nhưng vì tôi xinh đẹp và hợp ý cô chủ nên được chọn cho một vị trí rất đẹp trong phòng ngủ.
Ngày ngày tôi ở đó, lúc được túm gọn gàng trong dải ruy băng cột hình nơ, lúc thả xõa che nắng, che gió cho căn phòng ấm cúng.
Ngày tháng trôi qua rất êm đềm. Cậu chủ có vẻ là người thành đạt. Sáng sáng cậu ấy com-lê cà vạt ra khỏi nhà sau khi hôn từ biệt vợ con. Cô chủ sẽ lén bỏ vào chiếc túi da xách đi làm của cậu ấy một hộp đựng hoa quả đã gọt, cắt và xếp rất tinh tế. Nhưng đó chỉ là cái cớ đầy yêu thương để cô ấy nhét thêm một mẩu giấy nhắn tình cảm đến chồng. Hầu hết những lần cô ấy làm như vậy cậu chủ đều biết, thậm chí cố tình nấp đâu đó để ngắm nhìn cô ấy làm “trò trẻ con” rồi tủm tỉm cười một mình. Cuối ngày về cậu ấy mới bâng quơ: “Hôm nay mình lại có fan gọt hoa quả cho ăn đấy”. Cô chủ sẽ lườm yêu chồng một cái, họ lại gắp thức ăn cho nhau và khi kết thúc bữa cơm, cô chủ vào với thiên thần bé nhỏ còn cậu chủ thì đi rửa bát.
Tôi đã ở đó, chứng kiến cuộc sống gia đình họ. Tôi có thể cam đoan rằng, bạn sẽ chẳng bao giờ gặp được gia đình nào hạnh phúc hơn thế. Cho đến một ngày…
Cô chủ rất hay khóc. Tôi đã chứng kiến có ngày cô ấy bỏ việc giữa chừng để về nhà, bần thần ngồi trên chiếc giường của hai vợ chồng, rồi cô ấy khóc. Cậu chủ nhỏ không có nhà để làm phiền mẹ, cậu ấy đã 3 tuổi nên được mang đến gửi trong một ngôi trường mầm non. Sáng ra khỏi nhà cùng bố, chiều được mẹ đón về, lúc nào cậu ấy cũng nói chuyện liến thoắng. Một đứa trẻ được sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương thường toát lên vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát. Cậu chủ nhỏ nói rất nhiều và thích bày tỏ những cử chỉ ân cần với mẹ. Nếu là ngày trước, cô chủ chắc chắn sẽ vui, nhưng bây giờ, ngay cả khi nhận những yêu thương từ con, cô ấy cũng lén lau nước mắt.
Cậu chủ lớn cũng có những thay đổi khó hiểu. Khi vợ con bên cạnh, cậu ấy vẫn tươi cười, nói những câu pha trò, chơi cưỡi ngựa với con và nhìn vợ âu yếm. Nhưng những lúc chỉ có một mình, ánh mắt cậu ấy u ám, vầng trán rịn mồ hôi, đôi mày chau lại, có khi cậu ấy thở hắt ra, duỗi mình trên giường, đôi mắt xoáy lên trần nhà vô định.
Rồi đến một ngày, cô chủ trở nên suy nhược rõ ràng, đến mức việc cố tỏ ra nhanh nhẹn, vui tươi cũng là thách thức lớn với cô ấy, thì ngôi nhà u ám hẳn. Cậu chủ đau đớn điên cuồng khi lôi ra trên nóc tủ một mớ hồ sơ. Cậu ấy suy sụp khi đọc hồ sơ bệnh án của vợ. Hình như bệnh của cô chủ đã đến lúc hiểm nghèo. Cô ấy không còn có thể giấu ai được nữa. Cô ấy còn rất ít thời gian. Cậu chủ gào lên trách móc vợ, tại sao lại giấu cậu ấy một chuyện nghiêm trọng thế này. Tại sao lại cô độc đấu tranh với bệnh tật… Cô chủ cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng nước mắt đã ướt nhòe. Cô ấy chỉ nói được rằng, khó khăn tài chính gần đây của chồng, cô ấy biết, vì thế không muốn việc điều trị bệnh của mình trở thành gánh nặng.
Tôi đã nói với bạn chưa? Họ là gia đình hạnh phúc nhất trên thế gian mà tôi từng biết, dù cuộc sống có vẻ đang trở nên quá khắc nghiệt với họ, nhưng cuộc sống không thể khiến họ hết yêu và lo nghĩ cho nhau. Những khó khăn chỉ khiến họ nghĩ thay cho nhau nhiều hơn.
Đến giờ khi kể lại cho bạn câu chuyện này tôi đã không còn thấy họ. Họ chuyển ra khỏi nhà không lâu sau biến cố. Cậu chủ buộc phải bán nhà để giải quyết khó khăn. Cậu chủ nhỏ được gửi sang ông bà trong thời gian bố đưa mẹ ra nước ngoài chữa bệnh. Có vẻ như họ đã tìm ra được giải pháp sáng nhất, dù chẳng có cách nào là vẹn toàn, nhưng tôi tin gia đình bé nhỏ ấy sẽ cùng nhau vượt qua được khó khăn.
Hạ Thủy / http://dantri.com.vn
(Dân trí) - Tôi được mang về nhân dịp cô chủ sinh con đầu lòng. Cậu chủ mua tặng cô và con trai cả một ngôi nhà, tôi là vật dụng quá nhỏ bé so với giá trị món quà của cậu chủ, nhưng vì tôi xinh đẹp và hợp ý cô chủ nên được chọn cho một vị trí rất đẹp trong phòng ngủ.
Ngày ngày tôi ở đó, lúc được túm gọn gàng trong dải ruy băng cột hình nơ, lúc thả xõa che nắng, che gió cho căn phòng ấm cúng.
Ngày tháng trôi qua rất êm đềm. Cậu chủ có vẻ là người thành đạt. Sáng sáng cậu ấy com-lê cà vạt ra khỏi nhà sau khi hôn từ biệt vợ con. Cô chủ sẽ lén bỏ vào chiếc túi da xách đi làm của cậu ấy một hộp đựng hoa quả đã gọt, cắt và xếp rất tinh tế. Nhưng đó chỉ là cái cớ đầy yêu thương để cô ấy nhét thêm một mẩu giấy nhắn tình cảm đến chồng. Hầu hết những lần cô ấy làm như vậy cậu chủ đều biết, thậm chí cố tình nấp đâu đó để ngắm nhìn cô ấy làm “trò trẻ con” rồi tủm tỉm cười một mình. Cuối ngày về cậu ấy mới bâng quơ: “Hôm nay mình lại có fan gọt hoa quả cho ăn đấy”. Cô chủ sẽ lườm yêu chồng một cái, họ lại gắp thức ăn cho nhau và khi kết thúc bữa cơm, cô chủ vào với thiên thần bé nhỏ còn cậu chủ thì đi rửa bát.
Tôi đã ở đó, chứng kiến cuộc sống gia đình họ. Tôi có thể cam đoan rằng, bạn sẽ chẳng bao giờ gặp được gia đình nào hạnh phúc hơn thế. Cho đến một ngày…
Cô chủ rất hay khóc. Tôi đã chứng kiến có ngày cô ấy bỏ việc giữa chừng để về nhà, bần thần ngồi trên chiếc giường của hai vợ chồng, rồi cô ấy khóc. Cậu chủ nhỏ không có nhà để làm phiền mẹ, cậu ấy đã 3 tuổi nên được mang đến gửi trong một ngôi trường mầm non. Sáng ra khỏi nhà cùng bố, chiều được mẹ đón về, lúc nào cậu ấy cũng nói chuyện liến thoắng. Một đứa trẻ được sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương thường toát lên vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát. Cậu chủ nhỏ nói rất nhiều và thích bày tỏ những cử chỉ ân cần với mẹ. Nếu là ngày trước, cô chủ chắc chắn sẽ vui, nhưng bây giờ, ngay cả khi nhận những yêu thương từ con, cô ấy cũng lén lau nước mắt.
Cậu chủ lớn cũng có những thay đổi khó hiểu. Khi vợ con bên cạnh, cậu ấy vẫn tươi cười, nói những câu pha trò, chơi cưỡi ngựa với con và nhìn vợ âu yếm. Nhưng những lúc chỉ có một mình, ánh mắt cậu ấy u ám, vầng trán rịn mồ hôi, đôi mày chau lại, có khi cậu ấy thở hắt ra, duỗi mình trên giường, đôi mắt xoáy lên trần nhà vô định.
Rồi đến một ngày, cô chủ trở nên suy nhược rõ ràng, đến mức việc cố tỏ ra nhanh nhẹn, vui tươi cũng là thách thức lớn với cô ấy, thì ngôi nhà u ám hẳn. Cậu chủ đau đớn điên cuồng khi lôi ra trên nóc tủ một mớ hồ sơ. Cậu ấy suy sụp khi đọc hồ sơ bệnh án của vợ. Hình như bệnh của cô chủ đã đến lúc hiểm nghèo. Cô ấy không còn có thể giấu ai được nữa. Cô ấy còn rất ít thời gian. Cậu chủ gào lên trách móc vợ, tại sao lại giấu cậu ấy một chuyện nghiêm trọng thế này. Tại sao lại cô độc đấu tranh với bệnh tật… Cô chủ cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng nước mắt đã ướt nhòe. Cô ấy chỉ nói được rằng, khó khăn tài chính gần đây của chồng, cô ấy biết, vì thế không muốn việc điều trị bệnh của mình trở thành gánh nặng.
Tôi đã nói với bạn chưa? Họ là gia đình hạnh phúc nhất trên thế gian mà tôi từng biết, dù cuộc sống có vẻ đang trở nên quá khắc nghiệt với họ, nhưng cuộc sống không thể khiến họ hết yêu và lo nghĩ cho nhau. Những khó khăn chỉ khiến họ nghĩ thay cho nhau nhiều hơn.
Đến giờ khi kể lại cho bạn câu chuyện này tôi đã không còn thấy họ. Họ chuyển ra khỏi nhà không lâu sau biến cố. Cậu chủ buộc phải bán nhà để giải quyết khó khăn. Cậu chủ nhỏ được gửi sang ông bà trong thời gian bố đưa mẹ ra nước ngoài chữa bệnh. Có vẻ như họ đã tìm ra được giải pháp sáng nhất, dù chẳng có cách nào là vẹn toàn, nhưng tôi tin gia đình bé nhỏ ấy sẽ cùng nhau vượt qua được khó khăn.
Hạ Thủy / http://dantri.com.vn
Hãy cứ là tình nhân
Hãy cứ là tình nhân
Chị trông trẻ hơn cái tuổi 37, nhỏ nhắn, tóc dài được cột hơi lệch sang một bên, dịu dàng. Sau khi ly hôn, con trai 14 tuổi sống với cha. Chị vẫn đi làm, công việc nhàn hạ, không bó buộc thời gian, lương cũng đủ sống.
Hỏi sao không đi bước nữa để có người bầu bạn, chị cười hi ha: “Ngu gì, mình cứ ở vậy, cặp bồ cho nó sướng!”
Không phải nói chơi cho vui, chị quen một lúc vài ba chỗ, có mối ruột, có mối “sơ cua”, lên lịch cà phê, tiệc tùng tới tấp. Thấy ai vừa mắt là chị lúng liếng bật đèn. Thêm mối quan hệ cũng tốt, mất gì đâu! Không phải chị xấu tính hay muốn chụp giựt. Mà đời bây giờ, cọc đi tìm trâu cũng là bình thường. Đàn ông ít khi ngay lập tức chú ý đến một người phụ nữ như chị, nên phải phát tín hiệu cho họ biết. Cái câu "hữu xạ tự nhiên hương", xưa rồi. Cuộc sống đầy cạnh tranh, ngay cả trong tình trường…
Trải qua nhiều cuộc yêu đương dấm dớ, kiểu có cũng được, không có cũng chẳng sao, chị rút ra kinh nghiệm là bọn họ luôn sợ… trách nhiệm. Đừng tự biến mình thành vợ nhỏ, vợ hai, vợ bé của họ. Riêng chữ “vợ” thôi là cũng đủ để họ chết ghê, chẳng dám tiến xa!
Chị bảo, em không cần danh phận. Em cũng chẳng đòi hỏi anh phải lo toan bảo bọc em. Em thỏa thuận thế này. Đi ăn, em trả tiền. Đi uống nước, xem phim này nọ thì anh lo. Đừng ngắt lời em. Em biết là anh sẽ không đồng ý. Nhưng như thế em cảm thấy mình được tôn trọng, em có quyền chia sẻ tình phí với anh.
Giọng chị nhỏ nhẹ, hút hồn người đàn ông đang mơn trớn lên vai, lên cổ chị. Phụ nữ mà biết chuyện như vậy, không yêu mới lạ. Chị còn chủ động giao kèo thêm. Em không thích bị ai kiểm soát cuộc sống của mình. Em không chịu nổi cảm giác bị dò hỏi, tra vấn xem đã đi đâu, làm gì, với ai. Đương nhiên là em cũng sẽ hành xử như vậy với anh. Anh cứ thoải mái kết giao, tha hồ bạn bè. Em không ghen, nên anh cũng đừng ghen với em chi cho mệt, anh nhé.
Ôi, còn mong chờ gì hơn nữa! Họ sẽ có bạn tình mà lại chẳng tốn kém, lại không bị bó buộc. Chị tha hồ tận hưởng sự săn đón, dỗ dành, chăm chút… Những thứ mà cuộc hôn nhân cũ vốn thiếu vắng từ lâu lắm, khi cơm áo gạo tiền và vô số những bất hòa kéo đời sống vợ chồng tuột dốc không phanh. Chính chị cũng hài lòng với sự độc lập của mình. Làm người tình sướng lắm. Hẹn hò. Thèm khát. Giận dỗi. Mê mệt. Những cảm giác mà ngày xưa, khi còn bị vướng víu bởi tờ hôn thú tội nợ, chị đã ngỡ đời mình không bao giờ còn có cơ hội nếm trải nữa. Lập gia đình lần nữa ư? Xin đủ!
Nhưng thói đời, đàn bà nói hay hơn làm chủ được trái tim của mình. Dăm ba lần hò hẹn, chuyện tất nhiên phải đến, đã đến. Có hiện đại tới cỡ nào, dù đã là đàn bà một lửa đi chăng nữa, thì sau khi thuộc về ai đó, chị sẽ ít nhiều có cảm giác thèm được sở hữu. Chị khó chịu khi hình dung, họ “thỏa mãn” xong là quên ngay chị, vội vã trở về với cuộc sống thật sự của mình, tất bật, loay hoay, léo xéo tiếng vợ con… Chị muốn người ấy khi tàn cuộc ra về thì nhắn tin… vấn an, hỏi han xem chị cảm thấy thế nào, muốn họ để mắt đến cuộc sống của chị. Nhưng dường như họ cố tình quên mất, chẳng có ai đợi chị ở nhà để nấu một bữa ăn, cãi cọ vớ vẩn. Chị không chịu nổi cảm giác bị bỏ mặc, ghé tiệm nhơi mãi đĩa cơm bụi, khóc một mình khi bị sếp la, thao thức mãi trong cơn mưa đêm bất chợt đổ ngang thành phố… Chị cũng là người, cũng có niềm vui nỗi buồn, đâu phải chỉ biết mỗi việc… làm tình! Ăn xong quẹt mỏ như gà là điều mà không người phụ nữ nào chấp nhận nổi, huống gì chị, đã “cháy” hết mình trong mỗi cuộc chơi, những mong người đàn ông kia nhận ra chị đúng là tình nhân đích thực của mình...
Dần dà, chị nhận ra điều trớ trêu là không phải đàn ông nào thấy chị đang tự do cũng đều háo hức. Họ e dè khi biết chị không có vướng víu gì, có thể đi thâu đêm mà chẳng cần phải báo cáo. Họ kín đáo dành cho chị cái nhìn dò xét. Kiểu như “Cẩn thận kẻo phiền, đằng ấy đâu còn gì để mất, chứ mình thì có thứ để sợ à nha”. Một người đàn bà tinh ý như chị, đương nhiên là phải nhìn ra thông điệp bẽ bàng ấy. Cũng phải thôi, xã hội dù có tiến bộ tới đâu, thì người ta vẫn tự trói đời mình bằng những suy nghĩ kiểu như bỏ chồng hay chồng bỏ thì vẫn là lỡ một lần đò, có hay ho gì đâu mà khoe ra, tự hào!
Cuộc vui có kéo dài thì cũng sẽ nhạt dần, bởi ở tuổi này, còn được mấy người đàn ông vô tư mà tung tăng mãi với chị. Dù trước mặt thiên hạ, chị vẫn tự tin khi lên hát ở quán quen, áo đầm mềm rượi, lấp ló nội y khêu gợi. Chị khẽ nhắm mắt, nhả từng từ nũng nịu Hãy cứ là tình nhân, để tháng ngày hoa mộng, để hẹn hò yêu đương, và khắc khoải chờ nhau… Cử chỉ trễ nải đến khó cưỡng. Đàn bà liếc xéo, giấu nỗi bực bội vào trong ánh mắt bàng quan. Đàn ông, chăm chú có, ngạc nhiên có, run rẩy có, nao nức có...
Nhạc dạo tới đoạn, Em không thích làm vợ, không thích anh là chồng… đừng là vợ là chồng, rồi nhìn nhau chán ngán, chị hả hê nhìn xuống. Kia, người tình đương nhiệm của chị đang bận ngó quanh, tăm tia một em khác, cỡ U30, tất nhiên là trẻ trung, hở hang hơn chị. Mà chị thì, lỡ đóng vai chịu chơi, hiện đại, bất cần rồi, nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Cũng như chị từng phải nín nhịn khi thấy gã túc tắc trả lời điện thoại cho một cô khách hàng nào đấy, ngọt lịm, rằng bữa nào anh em mình đi cà phê, tìm hiểu kỹ hơn hợp đồng xem sao. Ừ thì công việc của anh nó vậy, yêu là phải tin. Nhưng chỉ niềm tin thôi, liệu có đủ?
Chị giật mình nhớ ra, mình đang ở trạng thái “mở”, khả năng bị trai lạ dòm ngó cũng không phải là ít. Thế nhưng, sao chị hiếm thấy anh ta lo lắng, bất an, ghen tuông như chị. Chỉ riêng chị đã bị cảm giác muộn phiền bắt đầu đeo đẳng. Sự tự tin, nỗi kiêu hãnh độc thân đang dần trở thành sự cô đơn trống trải, sau mỗi cuộc vui tạm bợ đâu đó…
Chị soi mình trong gương. Mới có vài năm tự do làm “tình nhân” thôi, mà sao chị đã thấy nét vui tươi, lạc quan ngày đó dường như hao hụt nhiều. Đôi ba lần phải đặt thuốc phụ khoa vì viêm nhiễm, may mà đã đặt vòng, không thì chẳng biết còn tới đâu… Chị được rảnh rỗi làm thứ mình thích, chơi tới bến với người mình muốn yêu, vô tư khóc cười ngủ nghỉ mà chẳng ràng buộc vướng bận gì. Nhưng, như thế này hình như đâu phải là đời thực, bởi nó cứ lềnh dềnh, vô nghĩa sao sao ấy…
Theo Hoàng My
Phụ nữ TPHCM / http://dantri.com.vn
Chị trông trẻ hơn cái tuổi 37, nhỏ nhắn, tóc dài được cột hơi lệch sang một bên, dịu dàng. Sau khi ly hôn, con trai 14 tuổi sống với cha. Chị vẫn đi làm, công việc nhàn hạ, không bó buộc thời gian, lương cũng đủ sống.
Hỏi sao không đi bước nữa để có người bầu bạn, chị cười hi ha: “Ngu gì, mình cứ ở vậy, cặp bồ cho nó sướng!”
Không phải nói chơi cho vui, chị quen một lúc vài ba chỗ, có mối ruột, có mối “sơ cua”, lên lịch cà phê, tiệc tùng tới tấp. Thấy ai vừa mắt là chị lúng liếng bật đèn. Thêm mối quan hệ cũng tốt, mất gì đâu! Không phải chị xấu tính hay muốn chụp giựt. Mà đời bây giờ, cọc đi tìm trâu cũng là bình thường. Đàn ông ít khi ngay lập tức chú ý đến một người phụ nữ như chị, nên phải phát tín hiệu cho họ biết. Cái câu "hữu xạ tự nhiên hương", xưa rồi. Cuộc sống đầy cạnh tranh, ngay cả trong tình trường…
Trải qua nhiều cuộc yêu đương dấm dớ, kiểu có cũng được, không có cũng chẳng sao, chị rút ra kinh nghiệm là bọn họ luôn sợ… trách nhiệm. Đừng tự biến mình thành vợ nhỏ, vợ hai, vợ bé của họ. Riêng chữ “vợ” thôi là cũng đủ để họ chết ghê, chẳng dám tiến xa!
Chị bảo, em không cần danh phận. Em cũng chẳng đòi hỏi anh phải lo toan bảo bọc em. Em thỏa thuận thế này. Đi ăn, em trả tiền. Đi uống nước, xem phim này nọ thì anh lo. Đừng ngắt lời em. Em biết là anh sẽ không đồng ý. Nhưng như thế em cảm thấy mình được tôn trọng, em có quyền chia sẻ tình phí với anh.
Giọng chị nhỏ nhẹ, hút hồn người đàn ông đang mơn trớn lên vai, lên cổ chị. Phụ nữ mà biết chuyện như vậy, không yêu mới lạ. Chị còn chủ động giao kèo thêm. Em không thích bị ai kiểm soát cuộc sống của mình. Em không chịu nổi cảm giác bị dò hỏi, tra vấn xem đã đi đâu, làm gì, với ai. Đương nhiên là em cũng sẽ hành xử như vậy với anh. Anh cứ thoải mái kết giao, tha hồ bạn bè. Em không ghen, nên anh cũng đừng ghen với em chi cho mệt, anh nhé.
Ôi, còn mong chờ gì hơn nữa! Họ sẽ có bạn tình mà lại chẳng tốn kém, lại không bị bó buộc. Chị tha hồ tận hưởng sự săn đón, dỗ dành, chăm chút… Những thứ mà cuộc hôn nhân cũ vốn thiếu vắng từ lâu lắm, khi cơm áo gạo tiền và vô số những bất hòa kéo đời sống vợ chồng tuột dốc không phanh. Chính chị cũng hài lòng với sự độc lập của mình. Làm người tình sướng lắm. Hẹn hò. Thèm khát. Giận dỗi. Mê mệt. Những cảm giác mà ngày xưa, khi còn bị vướng víu bởi tờ hôn thú tội nợ, chị đã ngỡ đời mình không bao giờ còn có cơ hội nếm trải nữa. Lập gia đình lần nữa ư? Xin đủ!
Nhưng thói đời, đàn bà nói hay hơn làm chủ được trái tim của mình. Dăm ba lần hò hẹn, chuyện tất nhiên phải đến, đã đến. Có hiện đại tới cỡ nào, dù đã là đàn bà một lửa đi chăng nữa, thì sau khi thuộc về ai đó, chị sẽ ít nhiều có cảm giác thèm được sở hữu. Chị khó chịu khi hình dung, họ “thỏa mãn” xong là quên ngay chị, vội vã trở về với cuộc sống thật sự của mình, tất bật, loay hoay, léo xéo tiếng vợ con… Chị muốn người ấy khi tàn cuộc ra về thì nhắn tin… vấn an, hỏi han xem chị cảm thấy thế nào, muốn họ để mắt đến cuộc sống của chị. Nhưng dường như họ cố tình quên mất, chẳng có ai đợi chị ở nhà để nấu một bữa ăn, cãi cọ vớ vẩn. Chị không chịu nổi cảm giác bị bỏ mặc, ghé tiệm nhơi mãi đĩa cơm bụi, khóc một mình khi bị sếp la, thao thức mãi trong cơn mưa đêm bất chợt đổ ngang thành phố… Chị cũng là người, cũng có niềm vui nỗi buồn, đâu phải chỉ biết mỗi việc… làm tình! Ăn xong quẹt mỏ như gà là điều mà không người phụ nữ nào chấp nhận nổi, huống gì chị, đã “cháy” hết mình trong mỗi cuộc chơi, những mong người đàn ông kia nhận ra chị đúng là tình nhân đích thực của mình...
Dần dà, chị nhận ra điều trớ trêu là không phải đàn ông nào thấy chị đang tự do cũng đều háo hức. Họ e dè khi biết chị không có vướng víu gì, có thể đi thâu đêm mà chẳng cần phải báo cáo. Họ kín đáo dành cho chị cái nhìn dò xét. Kiểu như “Cẩn thận kẻo phiền, đằng ấy đâu còn gì để mất, chứ mình thì có thứ để sợ à nha”. Một người đàn bà tinh ý như chị, đương nhiên là phải nhìn ra thông điệp bẽ bàng ấy. Cũng phải thôi, xã hội dù có tiến bộ tới đâu, thì người ta vẫn tự trói đời mình bằng những suy nghĩ kiểu như bỏ chồng hay chồng bỏ thì vẫn là lỡ một lần đò, có hay ho gì đâu mà khoe ra, tự hào!
Cuộc vui có kéo dài thì cũng sẽ nhạt dần, bởi ở tuổi này, còn được mấy người đàn ông vô tư mà tung tăng mãi với chị. Dù trước mặt thiên hạ, chị vẫn tự tin khi lên hát ở quán quen, áo đầm mềm rượi, lấp ló nội y khêu gợi. Chị khẽ nhắm mắt, nhả từng từ nũng nịu Hãy cứ là tình nhân, để tháng ngày hoa mộng, để hẹn hò yêu đương, và khắc khoải chờ nhau… Cử chỉ trễ nải đến khó cưỡng. Đàn bà liếc xéo, giấu nỗi bực bội vào trong ánh mắt bàng quan. Đàn ông, chăm chú có, ngạc nhiên có, run rẩy có, nao nức có...
Nhạc dạo tới đoạn, Em không thích làm vợ, không thích anh là chồng… đừng là vợ là chồng, rồi nhìn nhau chán ngán, chị hả hê nhìn xuống. Kia, người tình đương nhiệm của chị đang bận ngó quanh, tăm tia một em khác, cỡ U30, tất nhiên là trẻ trung, hở hang hơn chị. Mà chị thì, lỡ đóng vai chịu chơi, hiện đại, bất cần rồi, nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Cũng như chị từng phải nín nhịn khi thấy gã túc tắc trả lời điện thoại cho một cô khách hàng nào đấy, ngọt lịm, rằng bữa nào anh em mình đi cà phê, tìm hiểu kỹ hơn hợp đồng xem sao. Ừ thì công việc của anh nó vậy, yêu là phải tin. Nhưng chỉ niềm tin thôi, liệu có đủ?
Chị giật mình nhớ ra, mình đang ở trạng thái “mở”, khả năng bị trai lạ dòm ngó cũng không phải là ít. Thế nhưng, sao chị hiếm thấy anh ta lo lắng, bất an, ghen tuông như chị. Chỉ riêng chị đã bị cảm giác muộn phiền bắt đầu đeo đẳng. Sự tự tin, nỗi kiêu hãnh độc thân đang dần trở thành sự cô đơn trống trải, sau mỗi cuộc vui tạm bợ đâu đó…
Chị soi mình trong gương. Mới có vài năm tự do làm “tình nhân” thôi, mà sao chị đã thấy nét vui tươi, lạc quan ngày đó dường như hao hụt nhiều. Đôi ba lần phải đặt thuốc phụ khoa vì viêm nhiễm, may mà đã đặt vòng, không thì chẳng biết còn tới đâu… Chị được rảnh rỗi làm thứ mình thích, chơi tới bến với người mình muốn yêu, vô tư khóc cười ngủ nghỉ mà chẳng ràng buộc vướng bận gì. Nhưng, như thế này hình như đâu phải là đời thực, bởi nó cứ lềnh dềnh, vô nghĩa sao sao ấy…
Theo Hoàng My
Phụ nữ TPHCM / http://dantri.com.vn
Chút tình thừa ngu muội
Chút tình thừa ngu muội
Làm cách nhà năm mươi cây số nên Chiến chỉ có thể về vào cuối tuần. Vợ chồng anh chưa có con và lúc nào nó cũng tin lời Chiến phỉnh rằng vì thương cô ấy, vì bố mẹ cần người chăm sóc nên anh chưa thể bỏ vợ được.
Hàng ngày anh như một người chồng rất cần mẫn, chăm chỉ với vợ hờ là nó, nhưng cứ thứ sáu tan sở là anh lại phóng về với vợ, chiều muộn chủ nhật mới xuống, có khi sáng thứ hai mới đến rồi đi làm luôn.
Không hiểu nhà Chiến có ai biết chuyện không nhưng suốt hai năm qua nó vẫn được yên ổn.
Lúc nào Chiến cũng ngọt ngào thổ lộ nó mới là người tri kỷ mà anh yêu nhất. Trong khi nó luôn sốt ruột khi không có nổi một danh phận, một đứa con hợp pháp cho riêng mình. Nó yêu tha thiết vì Chiến tinh tế và giúp nó nhiều trong công việc cũng như cuộc sống, chưa con cái nên anh có vẻ xông xênh tiền bạc.
Nghe đâu vợ Chiến cũng giàu, có lần nó vô tình nghe Chiến nói với ai đó rằng vợ chồng anh dư dả tiền và đã vài lần làm thụ tinh trong ống nghiệm cũng như làm các cách để thụ thai, nhưng khốn nỗi vợ anh sức khỏe quá yếu không thể mang thai và đón nhận được trách nhiệm quá lớn đó.
Nó cũng nghĩ hiếm muộn là do vợ Chiến, vì đã có lần nó có thai với Chiến nhưng ngày ấy quá nhạy cảm, nên đã phải nghe lời anh bỏ cái thai đi.
Hôm ấy Chiến mua được chiếc xe ga đời mới nên mời mấy người chơi thân trong công ty, tụ tập để khao. Ăn uống xong xuôi, trong khi chờ cánh con gái trang điểm thì Chiến lẳng lặng đến đón nó để đi hát Karaoke cùng cả bọn, sắp đến nơi thì nhận được điện thoại hỏi đang ở đâu và báo vợ anh muốn mang lại bất ngờ cho chồng, nên đã vừa bắt xe tới nơi. Chiến tái mặt, hoảng hồn sợ hãi, nhưng cũng nhanh chí nói đang đi tìm và đặt phòng hát, rồi chẳng nói chẳng rằng cuống quýt quẳng nó về nhà trọ, hành động ấy khiến nó đâm tự biết sượng sùng vì tội ăn vụng.
Trên đường phóng nhanh đến điểm hẹn hát hò, vì vội vàng, đến đoạn cua gấp, xe lại mới chưa quen xử lý nên Chiến đâm sầm vào cột điện bên đường. Chiếc xe vừa mua nát bét đầu, Chiến cũng bị chấn thương song chẳng ai báo cho nó. Nó thì vì ngại vợ Chiến nên không dám gọi, mãi hai hôm sau mới dám thì vợ anh lại nghe máy. Nó biết hung tin, biết anh đã tỉnh, nhưng nào dám mò mặt đến, bởi tất cả chỉ là lén lút và nó chẳng là gì nên chẳng ai coi nó ra gì hết.
Nó như biết thân phận cùng vị trí của mình rồi bỗng tin vào quả báo, khéo sắp đến lượt nó không biết chừng.
Trong khoảng không tĩnh lặng nó chợt nhớ câu “Trăm con trăm nhớ, ngàn vợ ngàn yêu” trái tim đàn ông dành cho phụ nữ dường như cũng rộng lớn như tình yêu của bố mẹ dành cho con cái vậy. Bao nhiêu cũng chứa chấp, yêu thương được hết và ngu muội làm sao khi nó cứ mòn mỏi chờ đợi, tiếp tay cho anh ta làm khổ mình, làm khổ vợ anh ta.
Nó như dính một trận đòn đau nên bất ngờ tỉnh táo, và quyết định mạnh dạn từ bỏ. Giờ đây với nó chỉ còn lại sự day dứt ân hận, làm sao lấy lại được quãng thời gian tuổi trẻ đã trôi đi vô ích.
TSL / http://dantri.com.vn
Làm cách nhà năm mươi cây số nên Chiến chỉ có thể về vào cuối tuần. Vợ chồng anh chưa có con và lúc nào nó cũng tin lời Chiến phỉnh rằng vì thương cô ấy, vì bố mẹ cần người chăm sóc nên anh chưa thể bỏ vợ được.
Hàng ngày anh như một người chồng rất cần mẫn, chăm chỉ với vợ hờ là nó, nhưng cứ thứ sáu tan sở là anh lại phóng về với vợ, chiều muộn chủ nhật mới xuống, có khi sáng thứ hai mới đến rồi đi làm luôn.
Không hiểu nhà Chiến có ai biết chuyện không nhưng suốt hai năm qua nó vẫn được yên ổn.
Lúc nào Chiến cũng ngọt ngào thổ lộ nó mới là người tri kỷ mà anh yêu nhất. Trong khi nó luôn sốt ruột khi không có nổi một danh phận, một đứa con hợp pháp cho riêng mình. Nó yêu tha thiết vì Chiến tinh tế và giúp nó nhiều trong công việc cũng như cuộc sống, chưa con cái nên anh có vẻ xông xênh tiền bạc.
Nghe đâu vợ Chiến cũng giàu, có lần nó vô tình nghe Chiến nói với ai đó rằng vợ chồng anh dư dả tiền và đã vài lần làm thụ tinh trong ống nghiệm cũng như làm các cách để thụ thai, nhưng khốn nỗi vợ anh sức khỏe quá yếu không thể mang thai và đón nhận được trách nhiệm quá lớn đó.
Nó cũng nghĩ hiếm muộn là do vợ Chiến, vì đã có lần nó có thai với Chiến nhưng ngày ấy quá nhạy cảm, nên đã phải nghe lời anh bỏ cái thai đi.
Hôm ấy Chiến mua được chiếc xe ga đời mới nên mời mấy người chơi thân trong công ty, tụ tập để khao. Ăn uống xong xuôi, trong khi chờ cánh con gái trang điểm thì Chiến lẳng lặng đến đón nó để đi hát Karaoke cùng cả bọn, sắp đến nơi thì nhận được điện thoại hỏi đang ở đâu và báo vợ anh muốn mang lại bất ngờ cho chồng, nên đã vừa bắt xe tới nơi. Chiến tái mặt, hoảng hồn sợ hãi, nhưng cũng nhanh chí nói đang đi tìm và đặt phòng hát, rồi chẳng nói chẳng rằng cuống quýt quẳng nó về nhà trọ, hành động ấy khiến nó đâm tự biết sượng sùng vì tội ăn vụng.
Trên đường phóng nhanh đến điểm hẹn hát hò, vì vội vàng, đến đoạn cua gấp, xe lại mới chưa quen xử lý nên Chiến đâm sầm vào cột điện bên đường. Chiếc xe vừa mua nát bét đầu, Chiến cũng bị chấn thương song chẳng ai báo cho nó. Nó thì vì ngại vợ Chiến nên không dám gọi, mãi hai hôm sau mới dám thì vợ anh lại nghe máy. Nó biết hung tin, biết anh đã tỉnh, nhưng nào dám mò mặt đến, bởi tất cả chỉ là lén lút và nó chẳng là gì nên chẳng ai coi nó ra gì hết.
Nó như biết thân phận cùng vị trí của mình rồi bỗng tin vào quả báo, khéo sắp đến lượt nó không biết chừng.
Trong khoảng không tĩnh lặng nó chợt nhớ câu “Trăm con trăm nhớ, ngàn vợ ngàn yêu” trái tim đàn ông dành cho phụ nữ dường như cũng rộng lớn như tình yêu của bố mẹ dành cho con cái vậy. Bao nhiêu cũng chứa chấp, yêu thương được hết và ngu muội làm sao khi nó cứ mòn mỏi chờ đợi, tiếp tay cho anh ta làm khổ mình, làm khổ vợ anh ta.
Nó như dính một trận đòn đau nên bất ngờ tỉnh táo, và quyết định mạnh dạn từ bỏ. Giờ đây với nó chỉ còn lại sự day dứt ân hận, làm sao lấy lại được quãng thời gian tuổi trẻ đã trôi đi vô ích.
TSL / http://dantri.com.vn
Ôi, tình yêu của đàn ông!
Ôi, tình yêu của đàn ông!
Thời con gái, chị rất xinh đẹp. Nước da sáng, hàm răng trắng đều, miệng cười tươi như con nắng mùa Hạ. Tóc chị dài đen óng ả, đôi mắt lay láy dưới cặp lông mày cũng rậm và đen. Ở chị toát lên vẻ khỏe khoắn tràn đầy xuân sắc.
Giữa bao người đàn ông dập dìu trước cửa nhà, chị đã chọn anh. Anh chẳng phải người tốt mã nhưng lại thông minh, học rộng, nhà anh không giàu nhưng chị nghĩ như vậy càng tương xứng, chị chỉ là con nhà bậc trung. Quan trọng ở chỗ anh có chí tiến thủ, lại có tài, nhất định sẽ làm nên.
Vì chị đẹp như hoa nên anh tự hào về chị lắm. Anh chiều chuộng chị hết mức, đi đâu cũng đón đưa. Anh có thể đứng dưới trời nắng chang chang nhiều giờ đồng hồ đợi chị để được rước chị lên chiếc xe máy cà tàng. Anh bày tỏ những cử chỉ quan tâm, chăm sóc đến chị ở khắp nơi, trước mọi người, như thể muốn cho cả thế giới thấy anh tự hào về chị đến mức nào, thế gian này có anh là kẻ si tình nhất. Ngay cả khi đã kết hôn anh vẫn không thôi nhìn vợ bằng cái nhìn cháy bỏng nồng nàn, luôn dành tặng chị những cử chỉ yêu thương như cặp chim câu quấn quýt. Bạn bè, người thân ngưỡng mộ tình yêu của anh chị. Những người vợ khác nhìn chị có chút hờn ghen, vì sẽ chẳng bói đâu được ông chồng thứ hai như thế. Chị cũng say trong tình yêu của chồng, tin rằng mình đã lựa chọn sáng suốt. Chị là bông hoa sắc hương đang được nâng niu che chở. Ngày ngày anh rót vào tai chị những câu ân tình, những cử chỉ dịu dàng. Anh mang đến cho người ngoài và cả chị cảm giác về người đàn ông không thể ngoại tình, không thể làm khổ vợ con.
Khi thằng bé nhà chị được 5 tuổi thì có người đàn bà dắt đứa con 3 tuổi đến tìm chị, để đòi cho mình một... danh phận. Nếu cô ta chỉ đến một mình và nói chuyện như kẻ mộng du thì chị sẽ chẳng tin. Nhưng đầu óc chị lại chao đảo muốn quỵ khi nhìn thấy thằng bé kia, nó giống anh như đúc. Có cả tấm hình anh chụp cùng hai mẹ con họ. Có nghĩa là bấy lâu, anh song song có cả 2 gia đình. Những khi anh về muộn, những đợt công tác ngắn ngày, rất có thể, là anh đang bên họ. Sau mấy câu thông báo về sự có mặt của hai mẹ con họ trên đời này, người đàn bà kia ra về. Chị bấm điện thoại tìm anh điên cuồng, nhưng anh không bắt máy. Chị dự cảm về một giông tố rất lớn sắp đổ ập lên gia đình mình, cái gia đình bé nhỏ mà bấy lâu chị cứ nghĩ là bức tường thành kiên cố.
Tối ấy anh về, mặt mày ủ rũ, mắt không dám nhìn thẳng vào mặt vợ. Anh buông câu hỏi như vào cõi hư không: “Mẹ con cô ấy đã đến đây rồi à?”. Chị òa lên khóc tức tưởi. Có nghĩa là cô ta đều nói thật. Đứa bé là con anh. “Nhưng tại sao?” - chị gào vào mặt anh. Người đàn ông mà chị vẫn nghĩ là người chồng, người cha chuẩn mực bây giờ quỳ xuống dưới chân chị trong bộ dạng thảm thương của kẻ mang tội lớn. Anh giải thích việc qua lại với người phụ nữ kia lúc đầu là vì cần thêm vốn làm ăn, anh có tham vọng phát triển công ty rộng khắp hai miền, sau này có thể vươn ra thị trường nước ngoài, anh muốn thành đạt để xứng với tình yêu của chị. Nhưng công ty sau đó lại vấp phải khó khăn do tình hình chung, anh lâm vào thế kẹt, không thể trả nợ cho người phụ nữ ấy, anh buộc phải phản bội vì người phụ nữ ấy cần tình. Đứa nhỏ ra đời ngoài mong muốn của anh. Đến giờ cô ta dùng cả khoản nợ và đứa con để khống chế anh, yêu cầu anh bỏ vợ để đến với cô ta. Vì anh cứ lần lữa không thể mở lời với chị, nên hôm nay cô ta tìm đến...
Cú sốc này với chị là quá sức chịu đựng. Anh đã lừa dối chị suốt 3 năm. Giá như anh ra ngoài cặp bồ rồi về đánh chửi vợ con, chị còn đỡ đau đớn hơn nhiều. Đằng này, anh đưa chị vào ma trận của chăm sóc yêu thương đầy tình si, rồi bây giờ thẳng tay mà quăng quật. Chị không biết phải xử sự thế nào, buông tay hay giữ lại tình vợ chồng mà bấy lâu chỉ còn là giả dối...
Hà Linh / http://dantri.com.vn
Thời con gái, chị rất xinh đẹp. Nước da sáng, hàm răng trắng đều, miệng cười tươi như con nắng mùa Hạ. Tóc chị dài đen óng ả, đôi mắt lay láy dưới cặp lông mày cũng rậm và đen. Ở chị toát lên vẻ khỏe khoắn tràn đầy xuân sắc.
Giữa bao người đàn ông dập dìu trước cửa nhà, chị đã chọn anh. Anh chẳng phải người tốt mã nhưng lại thông minh, học rộng, nhà anh không giàu nhưng chị nghĩ như vậy càng tương xứng, chị chỉ là con nhà bậc trung. Quan trọng ở chỗ anh có chí tiến thủ, lại có tài, nhất định sẽ làm nên.
Vì chị đẹp như hoa nên anh tự hào về chị lắm. Anh chiều chuộng chị hết mức, đi đâu cũng đón đưa. Anh có thể đứng dưới trời nắng chang chang nhiều giờ đồng hồ đợi chị để được rước chị lên chiếc xe máy cà tàng. Anh bày tỏ những cử chỉ quan tâm, chăm sóc đến chị ở khắp nơi, trước mọi người, như thể muốn cho cả thế giới thấy anh tự hào về chị đến mức nào, thế gian này có anh là kẻ si tình nhất. Ngay cả khi đã kết hôn anh vẫn không thôi nhìn vợ bằng cái nhìn cháy bỏng nồng nàn, luôn dành tặng chị những cử chỉ yêu thương như cặp chim câu quấn quýt. Bạn bè, người thân ngưỡng mộ tình yêu của anh chị. Những người vợ khác nhìn chị có chút hờn ghen, vì sẽ chẳng bói đâu được ông chồng thứ hai như thế. Chị cũng say trong tình yêu của chồng, tin rằng mình đã lựa chọn sáng suốt. Chị là bông hoa sắc hương đang được nâng niu che chở. Ngày ngày anh rót vào tai chị những câu ân tình, những cử chỉ dịu dàng. Anh mang đến cho người ngoài và cả chị cảm giác về người đàn ông không thể ngoại tình, không thể làm khổ vợ con.
Khi thằng bé nhà chị được 5 tuổi thì có người đàn bà dắt đứa con 3 tuổi đến tìm chị, để đòi cho mình một... danh phận. Nếu cô ta chỉ đến một mình và nói chuyện như kẻ mộng du thì chị sẽ chẳng tin. Nhưng đầu óc chị lại chao đảo muốn quỵ khi nhìn thấy thằng bé kia, nó giống anh như đúc. Có cả tấm hình anh chụp cùng hai mẹ con họ. Có nghĩa là bấy lâu, anh song song có cả 2 gia đình. Những khi anh về muộn, những đợt công tác ngắn ngày, rất có thể, là anh đang bên họ. Sau mấy câu thông báo về sự có mặt của hai mẹ con họ trên đời này, người đàn bà kia ra về. Chị bấm điện thoại tìm anh điên cuồng, nhưng anh không bắt máy. Chị dự cảm về một giông tố rất lớn sắp đổ ập lên gia đình mình, cái gia đình bé nhỏ mà bấy lâu chị cứ nghĩ là bức tường thành kiên cố.
Tối ấy anh về, mặt mày ủ rũ, mắt không dám nhìn thẳng vào mặt vợ. Anh buông câu hỏi như vào cõi hư không: “Mẹ con cô ấy đã đến đây rồi à?”. Chị òa lên khóc tức tưởi. Có nghĩa là cô ta đều nói thật. Đứa bé là con anh. “Nhưng tại sao?” - chị gào vào mặt anh. Người đàn ông mà chị vẫn nghĩ là người chồng, người cha chuẩn mực bây giờ quỳ xuống dưới chân chị trong bộ dạng thảm thương của kẻ mang tội lớn. Anh giải thích việc qua lại với người phụ nữ kia lúc đầu là vì cần thêm vốn làm ăn, anh có tham vọng phát triển công ty rộng khắp hai miền, sau này có thể vươn ra thị trường nước ngoài, anh muốn thành đạt để xứng với tình yêu của chị. Nhưng công ty sau đó lại vấp phải khó khăn do tình hình chung, anh lâm vào thế kẹt, không thể trả nợ cho người phụ nữ ấy, anh buộc phải phản bội vì người phụ nữ ấy cần tình. Đứa nhỏ ra đời ngoài mong muốn của anh. Đến giờ cô ta dùng cả khoản nợ và đứa con để khống chế anh, yêu cầu anh bỏ vợ để đến với cô ta. Vì anh cứ lần lữa không thể mở lời với chị, nên hôm nay cô ta tìm đến...
Cú sốc này với chị là quá sức chịu đựng. Anh đã lừa dối chị suốt 3 năm. Giá như anh ra ngoài cặp bồ rồi về đánh chửi vợ con, chị còn đỡ đau đớn hơn nhiều. Đằng này, anh đưa chị vào ma trận của chăm sóc yêu thương đầy tình si, rồi bây giờ thẳng tay mà quăng quật. Chị không biết phải xử sự thế nào, buông tay hay giữ lại tình vợ chồng mà bấy lâu chỉ còn là giả dối...
Hà Linh / http://dantri.com.vn
Ngụ ngôn về một đứa trẻ
Ngụ ngôn về một đứa trẻ
Một giáo viên trẻ mơ thấy vị thần hiện ra và bảo anh ta: “Con sẽ được trao cho một đứa trẻ về sau sẽ trở thành nhà lãnh đạo thế giới. Con sẽ chuẩn bị cho cô bé như thế nào để trở thành một trong những nhà lãnh đạo thực sự xuất chúng của thế giới?”.
Người giáo viên trẻ bừng tỉnh, mồ hôi lạnh toát. Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây. Đứa trẻ nào trong số những học sinh hiện tại hoặc tương lai của anh sẽ là người được mô tả trong giấc mơ? Anh sẽ chuẩn bị cho chúng tiến tới bất cứ vị trí nào chúng khao khát? Anh nghĩ: “Việc dạy dỗ của mình sẽ thay đổi ra sao nếu mình biết một trong các sinh viên của mình là người đó?”. Anh dần hình thành kế hoạch trong đầu.
Người sinh viên này sẽ cần cả kinh nghiệm cũng như sự hướng dẫn. Cô ấy sẽ cần biết cách giải quyết mọi thể loại vấn đề. Cô ấy cần am hiểu kiến thức, nhưng còn nhiều hơn cả thế. Cô ấy cũng cần đứng vững trên những giá trị mạnh mẽ và phát triển về cá tính. Cô ấy cần sự tự tin cũng như khả năng lắng nghe và làm việc với người khác. Cô ấy cần hiểu biết và trân trọng quá khứ, nhưng vẫn mang một hy vọng thiết thực về tương lai. Cô ấy cần biết giá trị của việc học hỏi suốt đời để luôn giữ tâm trí chủ động và tò mò. Cô ấy cần tăng cường sự thấu hiểu người khác và trở thành một sinh viên hăng hái. Cô ấy sẽ tự đặt cho mình những tiêu chuẩn cao và học tính kỷ luật, mặc dù cô ấy cũng sẽ cần tình yêu và sự khuyến khích, cô ấy cũng phải có tấm lòng trắc ẩn.
Cách giảng dạy của anh đã thay đổi. Mỗi đứa trẻ đi qua lớp học của anh, đối với anh, đều trở thành một nhà lãnh đạo tương lai. Anh nhìn từng đứa, không phải ở những gì hiện tại, mà theo những gì chúng có thể trở thành. Anh kỳ vọng điều tốt nhất ở các học sinh của mình, nhưng làm dịu đi điều đó bằng sự nhẹ nhàng. Anh dạy mỗi đứa như thể, tương lai thế giới phụ thuộc vào bài giảng của mình.
Sau nhiều năm, một phụ nữ anh biết đã lên tới vị trí nổi bật thế giới. Anh nhận ra cô ấy chắc chắn là cô gái đã được miêu tả trong giấc mơ của mình. Chỉ có điều cô ấy không phải một trong những học sinh của anh - cô ấy là con gái anh. Giữa tất cả những giáo viên khác nhau trong đời cô bé, cha cô là người thầy tuyệt vời nhất.
Tôi từng nghe nói: “Trẻ em là những thông điệp sống chúng ta gửi tới một thời gian và nơi chốn mà ta sẽ chẳng bao giờ thấy.” Nhưng đây không đơn thuần là câu chuyện ngụ ngôn về một giáo viên khuyết danh. Nó là câu chuyện ngụ ngôn về bạn và tôi - bất kể việc chúng ta là phụ huynh hay thậm chí là giáo viên hay không. Và câu chuyện của chúng ta thực sự bắt đầu như thế này:
“Bạn sẽ được ban cho một đứa trẻ sau này lớn lên sẽ trở thành…” Bạn kết thúc câu đó. Nếu không phải một nhà lãnh đạo thế giới, hay một người cha cao cả thì có thể là một giáo viên xuất sắc? Một nhà chữa bệnh thiên tài? Một chuyên gia giải quyết vấn đề sáng tạo? Một nghệ sỹ truyền cảm hứng? Một nhà từ thiện hào phóng?
Việc bạn sẽ gặp đứa trẻ này ở đâu và như thế nào là một bí mật. Nhưng hãy tin rằng, tương lai của một đứa trẻ có thể phụ thuộc vào ảnh hưởng mà chỉ bạn là người tạo ra, và điều đặc biệt sẽ diễn ra. Không còn đứa trẻ nào là bình thường với bạn nữa.
Dương Kim Thoa
Lược dịch theo Steve Goodier
Một giáo viên trẻ mơ thấy vị thần hiện ra và bảo anh ta: “Con sẽ được trao cho một đứa trẻ về sau sẽ trở thành nhà lãnh đạo thế giới. Con sẽ chuẩn bị cho cô bé như thế nào để trở thành một trong những nhà lãnh đạo thực sự xuất chúng của thế giới?”.
Người giáo viên trẻ bừng tỉnh, mồ hôi lạnh toát. Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây. Đứa trẻ nào trong số những học sinh hiện tại hoặc tương lai của anh sẽ là người được mô tả trong giấc mơ? Anh sẽ chuẩn bị cho chúng tiến tới bất cứ vị trí nào chúng khao khát? Anh nghĩ: “Việc dạy dỗ của mình sẽ thay đổi ra sao nếu mình biết một trong các sinh viên của mình là người đó?”. Anh dần hình thành kế hoạch trong đầu.
Người sinh viên này sẽ cần cả kinh nghiệm cũng như sự hướng dẫn. Cô ấy sẽ cần biết cách giải quyết mọi thể loại vấn đề. Cô ấy cần am hiểu kiến thức, nhưng còn nhiều hơn cả thế. Cô ấy cũng cần đứng vững trên những giá trị mạnh mẽ và phát triển về cá tính. Cô ấy cần sự tự tin cũng như khả năng lắng nghe và làm việc với người khác. Cô ấy cần hiểu biết và trân trọng quá khứ, nhưng vẫn mang một hy vọng thiết thực về tương lai. Cô ấy cần biết giá trị của việc học hỏi suốt đời để luôn giữ tâm trí chủ động và tò mò. Cô ấy cần tăng cường sự thấu hiểu người khác và trở thành một sinh viên hăng hái. Cô ấy sẽ tự đặt cho mình những tiêu chuẩn cao và học tính kỷ luật, mặc dù cô ấy cũng sẽ cần tình yêu và sự khuyến khích, cô ấy cũng phải có tấm lòng trắc ẩn.
Cách giảng dạy của anh đã thay đổi. Mỗi đứa trẻ đi qua lớp học của anh, đối với anh, đều trở thành một nhà lãnh đạo tương lai. Anh nhìn từng đứa, không phải ở những gì hiện tại, mà theo những gì chúng có thể trở thành. Anh kỳ vọng điều tốt nhất ở các học sinh của mình, nhưng làm dịu đi điều đó bằng sự nhẹ nhàng. Anh dạy mỗi đứa như thể, tương lai thế giới phụ thuộc vào bài giảng của mình.
Sau nhiều năm, một phụ nữ anh biết đã lên tới vị trí nổi bật thế giới. Anh nhận ra cô ấy chắc chắn là cô gái đã được miêu tả trong giấc mơ của mình. Chỉ có điều cô ấy không phải một trong những học sinh của anh - cô ấy là con gái anh. Giữa tất cả những giáo viên khác nhau trong đời cô bé, cha cô là người thầy tuyệt vời nhất.
Tôi từng nghe nói: “Trẻ em là những thông điệp sống chúng ta gửi tới một thời gian và nơi chốn mà ta sẽ chẳng bao giờ thấy.” Nhưng đây không đơn thuần là câu chuyện ngụ ngôn về một giáo viên khuyết danh. Nó là câu chuyện ngụ ngôn về bạn và tôi - bất kể việc chúng ta là phụ huynh hay thậm chí là giáo viên hay không. Và câu chuyện của chúng ta thực sự bắt đầu như thế này:
“Bạn sẽ được ban cho một đứa trẻ sau này lớn lên sẽ trở thành…” Bạn kết thúc câu đó. Nếu không phải một nhà lãnh đạo thế giới, hay một người cha cao cả thì có thể là một giáo viên xuất sắc? Một nhà chữa bệnh thiên tài? Một chuyên gia giải quyết vấn đề sáng tạo? Một nghệ sỹ truyền cảm hứng? Một nhà từ thiện hào phóng?
Việc bạn sẽ gặp đứa trẻ này ở đâu và như thế nào là một bí mật. Nhưng hãy tin rằng, tương lai của một đứa trẻ có thể phụ thuộc vào ảnh hưởng mà chỉ bạn là người tạo ra, và điều đặc biệt sẽ diễn ra. Không còn đứa trẻ nào là bình thường với bạn nữa.
Dương Kim Thoa
Lược dịch theo Steve Goodier
Những câu nói thay đổi cách dạy con của bạn
Những câu nói thay đổi cách dạy con của bạn
“Chuyến đi khám phá thực sự không nằm ở việc tìm kiếm những vùng đất mới mà là ở việc thay đổi cách nhìn mới” - Marcel Proust. Hãy học nhìn thế giới theo cách của các con, bạn sẽ thấy cả vũ trụ với những khả năng mới.
Những câu nói thay đổi cách dạy con của bạn
- “Điều quan trọng là dạy cho trẻ hiểu cái tốt luôn chiến thắng được những điều xấu xa” -Walt Disney.
Lần tới khi con tìm đến bạn vì trong lòng sợ hãi, hãy nhớ con đang tìm ở bạn những lời nói của sự lạc quan, hy vọng, để tâm lý thoải mái hơn.
- “Một điều tôi học được khi nhìn những con tinh tinh chơi với con của chúng là: Có con rất thú vị” - Jane Goodall.
Đôi khi bạn chỉ cần bỏ qua thôi, hãy khám phá lại những điều còn tiềm ẩn bên trong con của bạn, và tận hưởng thời gian thú vị khi bạn chơi với chúng.
- “Trẻ em được giáo dục từ tấm gương người lớn chứ không phải từ những gì người lớn nói” - Carl Jung.
Bọn trẻ rất hay quan sát đấy, chúng sẽ làm theo những gì bạn làm chứ không phải làm theo lời bạn nói đâu.
- “Sau cùng, chỉ có 2 điều chúng ta có thể hy vọng trao được cho các con, đó là cái gốc và đôi cánh” - Goethe.
Hãy nhớ lấy điều này khi bạn dạy con rằng nói đến hy vọng và ước mơ, con không cần phải có sức mạnh siêu nhiên mới có thể bay được.
- “Nói với tôi rồi tôi quên, dạy tôi rồi tôi có thể nhớ, lôi kéo tôi rồi tôi sẽ học” - Benjamin Franklin.
Hãy cho con dụng cụ cần thiết để chúng làm bếp. Đưa cho con chổi quét khi bạn cần sơn lại phòng nhà. Biến con thành một phần trong đội của bạn và chúng sẽ tự gặt hái những phần thưởng trong cả đời mình.
- “Một điều tôi có thể chắc chắn trong việc dạy con là mỗi ngày trôi qua bọn trẻ đều cần có kỷ luật, nhưng mỗi ngày trôi qua, chúng cũng cần được nghỉ ngơi” - Anna Lamott.
Rốt cuộc các con bạn vẫn chỉ là những đứa trẻ, cho dù chúng có tỏ ra già dặn như người lớn đi chăng nữa. Hãy biết khi nào bạn đang gây áp lực lên con để mà nới lỏng ra đôi chút. Tự rút kinh nghiệm cho chính mình cũng là một điều khác các con có thể học được từ bạn.
- “Mai là một ngày mới” - Scarlett O’Hara.
Vào ngày cả nhà bạn đi picnic mừng sinh nhật con thì trời mưa sao? Buổi đi chơi phải hoãn vì có ai đó trong gia đình bị đau bụng? Hãy nhớ đến câu nói bất hủ trên trong những tình huống như vậy, cả bạn và bọn trẻ.
Huyền Anh
Theo MSN
“Chuyến đi khám phá thực sự không nằm ở việc tìm kiếm những vùng đất mới mà là ở việc thay đổi cách nhìn mới” - Marcel Proust. Hãy học nhìn thế giới theo cách của các con, bạn sẽ thấy cả vũ trụ với những khả năng mới.
Những câu nói thay đổi cách dạy con của bạn
- “Điều quan trọng là dạy cho trẻ hiểu cái tốt luôn chiến thắng được những điều xấu xa” -Walt Disney.
Lần tới khi con tìm đến bạn vì trong lòng sợ hãi, hãy nhớ con đang tìm ở bạn những lời nói của sự lạc quan, hy vọng, để tâm lý thoải mái hơn.
- “Một điều tôi học được khi nhìn những con tinh tinh chơi với con của chúng là: Có con rất thú vị” - Jane Goodall.
Đôi khi bạn chỉ cần bỏ qua thôi, hãy khám phá lại những điều còn tiềm ẩn bên trong con của bạn, và tận hưởng thời gian thú vị khi bạn chơi với chúng.
- “Trẻ em được giáo dục từ tấm gương người lớn chứ không phải từ những gì người lớn nói” - Carl Jung.
Bọn trẻ rất hay quan sát đấy, chúng sẽ làm theo những gì bạn làm chứ không phải làm theo lời bạn nói đâu.
- “Sau cùng, chỉ có 2 điều chúng ta có thể hy vọng trao được cho các con, đó là cái gốc và đôi cánh” - Goethe.
Hãy nhớ lấy điều này khi bạn dạy con rằng nói đến hy vọng và ước mơ, con không cần phải có sức mạnh siêu nhiên mới có thể bay được.
- “Nói với tôi rồi tôi quên, dạy tôi rồi tôi có thể nhớ, lôi kéo tôi rồi tôi sẽ học” - Benjamin Franklin.
Hãy cho con dụng cụ cần thiết để chúng làm bếp. Đưa cho con chổi quét khi bạn cần sơn lại phòng nhà. Biến con thành một phần trong đội của bạn và chúng sẽ tự gặt hái những phần thưởng trong cả đời mình.
- “Một điều tôi có thể chắc chắn trong việc dạy con là mỗi ngày trôi qua bọn trẻ đều cần có kỷ luật, nhưng mỗi ngày trôi qua, chúng cũng cần được nghỉ ngơi” - Anna Lamott.
Rốt cuộc các con bạn vẫn chỉ là những đứa trẻ, cho dù chúng có tỏ ra già dặn như người lớn đi chăng nữa. Hãy biết khi nào bạn đang gây áp lực lên con để mà nới lỏng ra đôi chút. Tự rút kinh nghiệm cho chính mình cũng là một điều khác các con có thể học được từ bạn.
- “Mai là một ngày mới” - Scarlett O’Hara.
Vào ngày cả nhà bạn đi picnic mừng sinh nhật con thì trời mưa sao? Buổi đi chơi phải hoãn vì có ai đó trong gia đình bị đau bụng? Hãy nhớ đến câu nói bất hủ trên trong những tình huống như vậy, cả bạn và bọn trẻ.
Huyền Anh
Theo MSN
Hiệu trưởng bị tố vi phạm pháp luật, vi phạm đạo đức nghề nghiệp
Hiệu trưởng bị tố vi phạm pháp luật, vi phạm đạo đức nghề nghiệp
Hiệu trưởng Trường tiểu học Triệu Thành (huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa) đã bị phụ huynh và giáo viên trong trường làm đơn tố cáo về tội tạm ứng tiền nhiều năm không hoàn trả và nhục mạ đe dọa giáo viên.
Ông Lê Văn Toàn (thôn Diễn Phú, xã Hợp Thành, huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa) đã gửi đơn tố cáo ông Lê Văn Hưng - Hiệu trưởng Trường Tiểu học Triệu Thành (huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa) về hành vi vi phạm pháp luật và vi phạm đạo đức nghề nghiệp.
Trong đơn, ông Toàn nêu rõ việc ông Hưng lợi dụng chức vụ để tạm ứng tiền “vô tội vạ” lên đến 200 triệu đồng. Cụ thể, từ tháng 7 đến tháng 11/2010, ông Hưng đã lợi dụng chức vụ để ép cô giáo Hà Thị Tuyết kiêm nhiệm thủ quỹ nhà trường cho tạm ứng số tiền gần 200 triệu đồng. Sau đó, ông Hưng ép cô Tuyết hủy các chứng từ, tài liệu tạm ứng đó để không hoàn ứng cho cơ quan.
Nghi ngờ người cung cấp thông tin cho ông Toàn là cô Hà Thị Tuyết (nguyên là thủ quỹ của trường) và tức giận vì ông Toàn là chồng của cô Đỗ Thị Vân (giáo viên của trường), vị Hiệu trưởng này đã tìm cách chửi bới, nhục mạ cô Tuyết và trù dập cô Vân.
Cụ thể theo đơn tố cáo gửi các cơ quan báo chí, cô Tuyết cho biết: “Thời gian gần đây, ông Lê Văn Hưng thường xuyên dọa nạt, trù dập, chửi bới tôi một cách vô cớ… Vào lúc 14h35’ ngày 20/12/2013, khi tôi đang coi thi môn tiếng Anh tại lớp 3C, thì ông Hưng vào phòng thi dùng những lời lẽ thô tục, thiếu văn hóa để nhục mạ tôi trước mặt các em học sinh. Ông Hưng còn dọa chém, giết và thách thức một cách vô cớ…”.
Trường tiểu học Triệu Thành (huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa)
Để minh chứng cho những điều mình nói là đúng sự thật, cô Tuyết còn gửi kèm một file ghi âm ghi lại những lời lẽ chửi bới, nhục mạ cô của vị Hiệu trưởng này. Và cô Tuyết dẫn chứng người chứng kiến việc cô bị ông Hưng chửi bới có mặt của cô Nguyễn Thị Tin, đang dạy học ở lớp 4C nghe thấy thế liền chạy sang thì bị ông Hưng đuổi về và để tiếp tục dùng ngôn từ xưng hô “tau”, “mi” để đe dọa chém giết, thách thức cô Tuyết.
Cũng theo cô Tuyết thì trước đó, ông Hưng đã rất nhiều lần chửi bới cô Tuyết kể cả trong nhà trường lẫn qua điện thoại trước sự chứng kiến của nhiều giáo viên. Do đó mà nhiều ngày qua, cô Tuyết luôn cảm giác bất an, lo âu và có tâm lý chán nản không muốn đến trường.
Còn để “xử” vợ của người đã đứng ra tố cáo mình, ông Hiệu trưởng Trường tiểu học Triệu Thành đã cố tình tạo các chứng cứ giả để buộc tội, nhằm kỷ luật cô giáo Đỗ Thị Vân (hiện đang dạy tại trường). Ông Hưng đã cho người bắt một học sinh trói chân vào bàn, rồi dùng điện thoại chụp ảnh. Sau đó, ông Hưng và ông Chuyện (Hội trưởng Hội Phụ huynh) đến nhà học sinh này kích động bố mẹ em làm đơn phản ánh việc cô giáo Vân trói học sinh.
Tiếp xúc với anh Lê Đức Giang, phụ huynh cháu Lê Thị Nguyệt San, lớp 1B (học sinh bị hiệu trưởng Hưng bắt tự trói chân vào bàn), anh Giang bức xúc: “Chiều ngày 27/9/2013 khi cháu San đi học về với vẻ mặt bất thần, sợ hãi. Tôi gặng hỏi thì cháu mới kể chiều nay ở trên lớp lúc cô Vân vắng mặt, có một ông đi vào lớp bắt cháu tự buộc chân vào bàn học rồi đưa điện thoại ra chụp ảnh. Đến 8 giờ tối cùng ngày, ông Hưng cùng ông Hội trưởng Hội Cha mẹ học sinh đến đưa điện thoại ra cho gia đình tôi xem 3 tấm hình cháu San bị trói chân vào bàn học bằng một sợi dây màu xám và nói việc này do cô Vân làm. Sau đó, ông Hưng bảo tôi làm đơn tố cáo cô Vân về hành vi bạo lực học đường. Tôi không hiểu động cơ mà ông Hưng làm là gì. Gia đình tôi cũng đã gửi đơn lên Phòng Giáo dục tường trình về việc trên”.
Trao đổi với PV, ông Đào Hữu Cơ - Phó Chủ tịch UBND huyện Triệu Sơn cho biết: “Chúng tôi đã nhận được đơn tố cáo ông Lê Văn Hưng, Hiệu trưởng Trường tiểu học Triệu Thành. Huyện đang chỉ đạo Phòng Giáo dục và Công an huyện điều tra. Hiện nay, chưa có kết luận nên huyện chưa có cơ sở để xử lý”.
Nguyễn Thùy
Hiệu trưởng Trường tiểu học Triệu Thành (huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa) đã bị phụ huynh và giáo viên trong trường làm đơn tố cáo về tội tạm ứng tiền nhiều năm không hoàn trả và nhục mạ đe dọa giáo viên.
Ông Lê Văn Toàn (thôn Diễn Phú, xã Hợp Thành, huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa) đã gửi đơn tố cáo ông Lê Văn Hưng - Hiệu trưởng Trường Tiểu học Triệu Thành (huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa) về hành vi vi phạm pháp luật và vi phạm đạo đức nghề nghiệp.
Trong đơn, ông Toàn nêu rõ việc ông Hưng lợi dụng chức vụ để tạm ứng tiền “vô tội vạ” lên đến 200 triệu đồng. Cụ thể, từ tháng 7 đến tháng 11/2010, ông Hưng đã lợi dụng chức vụ để ép cô giáo Hà Thị Tuyết kiêm nhiệm thủ quỹ nhà trường cho tạm ứng số tiền gần 200 triệu đồng. Sau đó, ông Hưng ép cô Tuyết hủy các chứng từ, tài liệu tạm ứng đó để không hoàn ứng cho cơ quan.
Nghi ngờ người cung cấp thông tin cho ông Toàn là cô Hà Thị Tuyết (nguyên là thủ quỹ của trường) và tức giận vì ông Toàn là chồng của cô Đỗ Thị Vân (giáo viên của trường), vị Hiệu trưởng này đã tìm cách chửi bới, nhục mạ cô Tuyết và trù dập cô Vân.
Cụ thể theo đơn tố cáo gửi các cơ quan báo chí, cô Tuyết cho biết: “Thời gian gần đây, ông Lê Văn Hưng thường xuyên dọa nạt, trù dập, chửi bới tôi một cách vô cớ… Vào lúc 14h35’ ngày 20/12/2013, khi tôi đang coi thi môn tiếng Anh tại lớp 3C, thì ông Hưng vào phòng thi dùng những lời lẽ thô tục, thiếu văn hóa để nhục mạ tôi trước mặt các em học sinh. Ông Hưng còn dọa chém, giết và thách thức một cách vô cớ…”.
Trường tiểu học Triệu Thành (huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa)
Để minh chứng cho những điều mình nói là đúng sự thật, cô Tuyết còn gửi kèm một file ghi âm ghi lại những lời lẽ chửi bới, nhục mạ cô của vị Hiệu trưởng này. Và cô Tuyết dẫn chứng người chứng kiến việc cô bị ông Hưng chửi bới có mặt của cô Nguyễn Thị Tin, đang dạy học ở lớp 4C nghe thấy thế liền chạy sang thì bị ông Hưng đuổi về và để tiếp tục dùng ngôn từ xưng hô “tau”, “mi” để đe dọa chém giết, thách thức cô Tuyết.
Cũng theo cô Tuyết thì trước đó, ông Hưng đã rất nhiều lần chửi bới cô Tuyết kể cả trong nhà trường lẫn qua điện thoại trước sự chứng kiến của nhiều giáo viên. Do đó mà nhiều ngày qua, cô Tuyết luôn cảm giác bất an, lo âu và có tâm lý chán nản không muốn đến trường.
Còn để “xử” vợ của người đã đứng ra tố cáo mình, ông Hiệu trưởng Trường tiểu học Triệu Thành đã cố tình tạo các chứng cứ giả để buộc tội, nhằm kỷ luật cô giáo Đỗ Thị Vân (hiện đang dạy tại trường). Ông Hưng đã cho người bắt một học sinh trói chân vào bàn, rồi dùng điện thoại chụp ảnh. Sau đó, ông Hưng và ông Chuyện (Hội trưởng Hội Phụ huynh) đến nhà học sinh này kích động bố mẹ em làm đơn phản ánh việc cô giáo Vân trói học sinh.
Tiếp xúc với anh Lê Đức Giang, phụ huynh cháu Lê Thị Nguyệt San, lớp 1B (học sinh bị hiệu trưởng Hưng bắt tự trói chân vào bàn), anh Giang bức xúc: “Chiều ngày 27/9/2013 khi cháu San đi học về với vẻ mặt bất thần, sợ hãi. Tôi gặng hỏi thì cháu mới kể chiều nay ở trên lớp lúc cô Vân vắng mặt, có một ông đi vào lớp bắt cháu tự buộc chân vào bàn học rồi đưa điện thoại ra chụp ảnh. Đến 8 giờ tối cùng ngày, ông Hưng cùng ông Hội trưởng Hội Cha mẹ học sinh đến đưa điện thoại ra cho gia đình tôi xem 3 tấm hình cháu San bị trói chân vào bàn học bằng một sợi dây màu xám và nói việc này do cô Vân làm. Sau đó, ông Hưng bảo tôi làm đơn tố cáo cô Vân về hành vi bạo lực học đường. Tôi không hiểu động cơ mà ông Hưng làm là gì. Gia đình tôi cũng đã gửi đơn lên Phòng Giáo dục tường trình về việc trên”.
Trao đổi với PV, ông Đào Hữu Cơ - Phó Chủ tịch UBND huyện Triệu Sơn cho biết: “Chúng tôi đã nhận được đơn tố cáo ông Lê Văn Hưng, Hiệu trưởng Trường tiểu học Triệu Thành. Huyện đang chỉ đạo Phòng Giáo dục và Công an huyện điều tra. Hiện nay, chưa có kết luận nên huyện chưa có cơ sở để xử lý”.
Nguyễn Thùy
Công ty cổ phần Đức Hiếu
Công ty TNHH Đức Hiếu Hà Nội được thành lập năm 1998, là đơn vị chuyên hoạt động trong lĩnh vực tạo mẫu, chế bản, in Opset, đầu tư máy In opset, ra film, sản xuất bao bì Duplex, in giấy các loại...
Năm 2003, với sự phát triển, lớn mạnh không ngừng về qui mô và tiềm lực, đồng thời nhận thấy tiềm năng của ngành sản xuất bao bì bằng in ghép phức hợp màng mỏng, Ban lãnh đạo công ty đã quyết định thành lập Công ty TNHH Đức Hiếu - Hưng Yên và tiến hành xây dựng nhà máy in và sản xuất sản phẩm bao bì phức hợp, với diện tích 30.000 m2, được đầu tư các thiết bị thổi màng, in, ghép, chia cuộn, cắt dán túi hiện đại, tự động hoá cao. Với sự đầu tư, phát triển, cải tiến công nghệ, những sản phẩm do nhà máy sản xuất có chất lượng ngày càng cao, đáp ứng nhu cầu ngày càng khắt khe của khách hàng. Đến cuối năm 2007, nhận thấy nhu cầu in ghép màng phức hợp ngày càng cao, Công ty nhận được sự đánh giá cao từ phía khách hàng, việc mở rộng sản xuất trở thành vấn đề bức thiết tạo động lực cho việc chuyển đổi từ Công ty TNHH Đức Hiếu Hưng Yên thành Công ty Cổ phần Đức Hiếu để thu hút thêm các nguồn góp vốn trong xã hội.
Năm 2008, giữa sự suy thoái chung của thế giới, sự lạm phát phi mã của Việt Nam, Công ty Cổ phần Đức Hiếu vẫn duy trì hoạt động và đạt doanh số trên 30 tỷ đồng/năm. Và giữa quý 2 năm 2009 công ty đã có thay đổi vượt bậc, doanh số công ty năm 2009 trên 54 tỷ đồng. Công ty đã từng phần lo tự cung cấp nguyên vật liệu bằng các nguồn nhập khẩu trực tiếp hoặc mua trực tiếp của các nhà sản xuất trong nước. Cho đến nay cán bộ Công nhân viên của Công ty đã có đời sống được đảm bảo, được đóng bảo hiểm, được quan tâm đến từng bữa cơm, từng xuất ăn ca. Hàng năm, Công ty có tổ chức các chương trình thể thao, văn hoá, đi nghỉ mát, giao lưu với các doanh nghiệp trong khu vực, xây dựng tôn chỉ văn hoá doanh nghiệp " mọi người vì sự phát triển của Công ty, vì sự thăng tiến và hoàn thiện chính mình".
Trong năm 2010, Công ty đã triển khai xây dựng thêm một khu nhà xưởng, văn phòng, đầu tư thêm các máy móc thiết bị hiện đại, nâng cao chất lượng sản phẩm và phấn đấu trong tương lai ngắn sẽ trở thành một trong những công ty hàng đầu trong ngành in bao bì ở miền Bắc.
Lời đầu tiên Công ty chúng tôi xin kính chúc sức khỏe và thành đạt !
Với phương châm làm việc: UY TÍN – CHẤT LƯỢNG – GIÁ CẢ HỢP LÝ kết hợp với đội ngũ chuyên viên thiết kế sáng tạo, đội ngũ nhân viên tư vấn chuyên nghiệp đầy kinh nghiệm trong lĩnh vực bao bì, đội ngũ kỹ sư, công nhân kỹ thuật có tay nghề cao và đầy đủ tinh thần trách nhiệm, Đức Hiếu tin tưởng sẽ đáp ứng tốt nhất nhu cầu của quý khách
Đức Hiếu – Các cột mốc đáng nhớ:
• 1998 - Thành lập Công ty TNHH Đức Hiếu;
• 2003 – Thành lập Công ty TNHH 1 thành viên Đức Hiếu – Hưng Yên;
• 2004 – Xây dựng nhà máy tại Hưng Yên;
• 2006 - Đầu tư thêm dây chuyền sản xuất và trở thành 1 trong những công ty hàng đầu trong lĩnh vực in và sản xuất bao bì phức hợp;
• 2006- Tiến hành áp dụng HTQLCL ISO 9001-2008; 5S; Quản lý sản xuất thu gọn;
• 2007 – Chuyển đổi thành Công ty Cổ phần Đức Hiếu;
• 2008 – Xây dựng Website: duchieu.com.vn.
Công ty cổ phần Đức Hiếu
2014@ Bản quyền thuộc sở hữu Công ty cổ phần Đức Hiếu
Điện thoại : 04.38572430 – Fax: 04.38571470 - Email:kinhdoanh@duchieu.com.vn
Năm 2003, với sự phát triển, lớn mạnh không ngừng về qui mô và tiềm lực, đồng thời nhận thấy tiềm năng của ngành sản xuất bao bì bằng in ghép phức hợp màng mỏng, Ban lãnh đạo công ty đã quyết định thành lập Công ty TNHH Đức Hiếu - Hưng Yên và tiến hành xây dựng nhà máy in và sản xuất sản phẩm bao bì phức hợp, với diện tích 30.000 m2, được đầu tư các thiết bị thổi màng, in, ghép, chia cuộn, cắt dán túi hiện đại, tự động hoá cao. Với sự đầu tư, phát triển, cải tiến công nghệ, những sản phẩm do nhà máy sản xuất có chất lượng ngày càng cao, đáp ứng nhu cầu ngày càng khắt khe của khách hàng. Đến cuối năm 2007, nhận thấy nhu cầu in ghép màng phức hợp ngày càng cao, Công ty nhận được sự đánh giá cao từ phía khách hàng, việc mở rộng sản xuất trở thành vấn đề bức thiết tạo động lực cho việc chuyển đổi từ Công ty TNHH Đức Hiếu Hưng Yên thành Công ty Cổ phần Đức Hiếu để thu hút thêm các nguồn góp vốn trong xã hội.
Năm 2008, giữa sự suy thoái chung của thế giới, sự lạm phát phi mã của Việt Nam, Công ty Cổ phần Đức Hiếu vẫn duy trì hoạt động và đạt doanh số trên 30 tỷ đồng/năm. Và giữa quý 2 năm 2009 công ty đã có thay đổi vượt bậc, doanh số công ty năm 2009 trên 54 tỷ đồng. Công ty đã từng phần lo tự cung cấp nguyên vật liệu bằng các nguồn nhập khẩu trực tiếp hoặc mua trực tiếp của các nhà sản xuất trong nước. Cho đến nay cán bộ Công nhân viên của Công ty đã có đời sống được đảm bảo, được đóng bảo hiểm, được quan tâm đến từng bữa cơm, từng xuất ăn ca. Hàng năm, Công ty có tổ chức các chương trình thể thao, văn hoá, đi nghỉ mát, giao lưu với các doanh nghiệp trong khu vực, xây dựng tôn chỉ văn hoá doanh nghiệp " mọi người vì sự phát triển của Công ty, vì sự thăng tiến và hoàn thiện chính mình".
Trong năm 2010, Công ty đã triển khai xây dựng thêm một khu nhà xưởng, văn phòng, đầu tư thêm các máy móc thiết bị hiện đại, nâng cao chất lượng sản phẩm và phấn đấu trong tương lai ngắn sẽ trở thành một trong những công ty hàng đầu trong ngành in bao bì ở miền Bắc.
Lời đầu tiên Công ty chúng tôi xin kính chúc sức khỏe và thành đạt !
Với phương châm làm việc: UY TÍN – CHẤT LƯỢNG – GIÁ CẢ HỢP LÝ kết hợp với đội ngũ chuyên viên thiết kế sáng tạo, đội ngũ nhân viên tư vấn chuyên nghiệp đầy kinh nghiệm trong lĩnh vực bao bì, đội ngũ kỹ sư, công nhân kỹ thuật có tay nghề cao và đầy đủ tinh thần trách nhiệm, Đức Hiếu tin tưởng sẽ đáp ứng tốt nhất nhu cầu của quý khách
Đức Hiếu – Các cột mốc đáng nhớ:
• 1998 - Thành lập Công ty TNHH Đức Hiếu;
• 2003 – Thành lập Công ty TNHH 1 thành viên Đức Hiếu – Hưng Yên;
• 2004 – Xây dựng nhà máy tại Hưng Yên;
• 2006 - Đầu tư thêm dây chuyền sản xuất và trở thành 1 trong những công ty hàng đầu trong lĩnh vực in và sản xuất bao bì phức hợp;
• 2006- Tiến hành áp dụng HTQLCL ISO 9001-2008; 5S; Quản lý sản xuất thu gọn;
• 2007 – Chuyển đổi thành Công ty Cổ phần Đức Hiếu;
• 2008 – Xây dựng Website: duchieu.com.vn.
Công ty cổ phần Đức Hiếu
2014@ Bản quyền thuộc sở hữu Công ty cổ phần Đức Hiếu
Điện thoại : 04.38572430 – Fax: 04.38571470 - Email:kinhdoanh@duchieu.com.vn
Wednesday, 7 May 2014
Nhà Nghỉ Sân bay Nội Bài Hanoi
Nhà Nghỉ Sân bay Nội Bài
Tel: (+84 4) 388 66 998 Fax: (+84 4) 388 66 986
Email: hotelavi@gmail.com Website: www.aviairporthotel.com
Address: B22 Cho Phu Cuong, Noibai Airport, Hanoi, Vietnam
Chỉ mất 5 phút đi taxi từ Sân Bay Nội Bài đến khách san Avi, quý khách đã tìm được cho mình một phòng nghỉ yên tĩnh, sạch sẽ, có điều hòa, tivi, bình nóng lạnh, phòng tắm riêng biệt …, đặc biệt quý khách sẽ cảm nhận được lòng mến khách của người Hà Nội qua sự phục vụ nhiệt tình, chu đáo của đội ngũ nhân viên khách sạn.
Khách sạn có nhà hàng rộng rãi, thoáng mát tại khu vực tiền sảnh chuyên phục vụ các món ăn Việt Nam truyền thống như cơm tám, canh cua rau mồng tơi, cà pháo, thịt ba chỉ rang hành, cá kho tộ, lẩu gà, lẩu vịt…. Khách sạn cũng có phòng ăn riêng biệt, có điều hòa phục vụ từ 7 giờ sáng đến 22 giờ tối rất thuận tiện cho quý khách dùng điểm tâm, ăn trưa, ăn tối.
Quý khách đang tìm phòng giá rẻ cho chất lượng dịch vụ tốt gần Sân Bay Quốc Tế Nội Bài? Hãy đặt ngay loại phòng Economy của chúng tôi với diện tích không lớn nhưng được trang bị điều hòa, tivi, bình nóng lạnh, phòng tắm riêng biệt rất tiện ích cho nhu cầu nghỉ ngơi của quí khách.
Để đáp ứng được nhu cầu đa dạng về dịch vụ, Khách Sạn Avi Airport còn có phòng cao cấp Relax Suite. Relax Suite là phòng duy nhất của khách sạn được trang bị máy tính kết nối internet trong phòng, điều hòa 2 chiều, tivi Plasma màn hình mỏng 32 inh, bồn tắm massage cao cấp, phòng tắm rộng, có cửa sổ rộng, sàn gỗ, sạch sẽ thoáng mát, diện tích sử dụng lên tới 30m2.
Quầy thông tin du lịch tại tầng sảnh của khách sạn chuyên cung cấp thông tin chuyến bay, đặt vé máy bay giờ chót, dịch vụ làm thủ tục lên máy bay, dịch vụ visa, hộ chiếu … Đặc biệt khách sạn còn có dịch vụ tổ chức tour du lịch thăm quan thủ đô Hà nội nửa ngày hoặc cả ngày. Thông tin du lịch tham quan Vịnh Halong, Sapa và cả du lịch nước ngoài.
Lưu ý: Hiện nay vẫn còn nạn xe ‘dù’- xe không biển taxi hoạt động tại Sân Bay Quốc Tế Nội Bài chuyên thu tiền giá cao và đưa quý khách đi những khách sạn khác kém chất lượng để lấy tiền cò. Vì vậy hãy liên hệ trước với khách sạn và cung cấp thông tin của quí khách như: Tên đầy đủ, số lượng người đặt phòng, số máy điện thoại di động, giờ máy bay hạ cánh, ký hiệu chuyến bay, hãng hàng không … Nhân viên khách sạn sẽ đón quí khách tại sân bay với biển đón có tên quí vị trên tay và dịch vụ đón tiễn từ sân bay về khách sạn và từ khách sạn tới sân bay chỉ với giá 5USD/ taxi 4 chỗ ngồi/1 chiều.
Tel: (+84 4) 388 66 998 Fax: (+84 4) 388 66 986
Email: hotelavi@gmail.com Website: www.aviairporthotel.com
Address: B22 Cho Phu Cuong, Noibai Airport, Hanoi, Vietnam
Chỉ mất 5 phút đi taxi từ Sân Bay Nội Bài đến khách san Avi, quý khách đã tìm được cho mình một phòng nghỉ yên tĩnh, sạch sẽ, có điều hòa, tivi, bình nóng lạnh, phòng tắm riêng biệt …, đặc biệt quý khách sẽ cảm nhận được lòng mến khách của người Hà Nội qua sự phục vụ nhiệt tình, chu đáo của đội ngũ nhân viên khách sạn.
Khách sạn có nhà hàng rộng rãi, thoáng mát tại khu vực tiền sảnh chuyên phục vụ các món ăn Việt Nam truyền thống như cơm tám, canh cua rau mồng tơi, cà pháo, thịt ba chỉ rang hành, cá kho tộ, lẩu gà, lẩu vịt…. Khách sạn cũng có phòng ăn riêng biệt, có điều hòa phục vụ từ 7 giờ sáng đến 22 giờ tối rất thuận tiện cho quý khách dùng điểm tâm, ăn trưa, ăn tối.
Quý khách đang tìm phòng giá rẻ cho chất lượng dịch vụ tốt gần Sân Bay Quốc Tế Nội Bài? Hãy đặt ngay loại phòng Economy của chúng tôi với diện tích không lớn nhưng được trang bị điều hòa, tivi, bình nóng lạnh, phòng tắm riêng biệt rất tiện ích cho nhu cầu nghỉ ngơi của quí khách.
Để đáp ứng được nhu cầu đa dạng về dịch vụ, Khách Sạn Avi Airport còn có phòng cao cấp Relax Suite. Relax Suite là phòng duy nhất của khách sạn được trang bị máy tính kết nối internet trong phòng, điều hòa 2 chiều, tivi Plasma màn hình mỏng 32 inh, bồn tắm massage cao cấp, phòng tắm rộng, có cửa sổ rộng, sàn gỗ, sạch sẽ thoáng mát, diện tích sử dụng lên tới 30m2.
Quầy thông tin du lịch tại tầng sảnh của khách sạn chuyên cung cấp thông tin chuyến bay, đặt vé máy bay giờ chót, dịch vụ làm thủ tục lên máy bay, dịch vụ visa, hộ chiếu … Đặc biệt khách sạn còn có dịch vụ tổ chức tour du lịch thăm quan thủ đô Hà nội nửa ngày hoặc cả ngày. Thông tin du lịch tham quan Vịnh Halong, Sapa và cả du lịch nước ngoài.
Lưu ý: Hiện nay vẫn còn nạn xe ‘dù’- xe không biển taxi hoạt động tại Sân Bay Quốc Tế Nội Bài chuyên thu tiền giá cao và đưa quý khách đi những khách sạn khác kém chất lượng để lấy tiền cò. Vì vậy hãy liên hệ trước với khách sạn và cung cấp thông tin của quí khách như: Tên đầy đủ, số lượng người đặt phòng, số máy điện thoại di động, giờ máy bay hạ cánh, ký hiệu chuyến bay, hãng hàng không … Nhân viên khách sạn sẽ đón quí khách tại sân bay với biển đón có tên quí vị trên tay và dịch vụ đón tiễn từ sân bay về khách sạn và từ khách sạn tới sân bay chỉ với giá 5USD/ taxi 4 chỗ ngồi/1 chiều.
Subscribe to:
Comments (Atom)

